Sáng thứ 7 chả muốn làm gì. Đến làm toàn ngồi facebook, rồi đọc báo. Làm qua loa cho có cái báo cáo. Dạo này thấy chán việc, thấy nhạt nhạt, thấy nản nản...
Sáng nay đi làm, nhìn vào những ngôi nhà cao tầng đang xây, tự nhiên mình nghĩ : nơi này có thuộc về mình không?
Mình đi làm đến bao giờ mới có thể mua được một ngôi nhà?
Mình ở đây có ý nghĩa gì không :D
Bỗng thấy lạc lõng giữa cái thành phố này. Thấy mọi thứ sao xa lạ quá. Ở đây mấy năm cũng không cảm nhận được sự thân quen. Nhưng mình thích ở đây, vì nó có nhiều chỗ để đi, nhiều nơi để đến và hơn bao giờ hết là nó nhộn nhịp và ồn ào.
Mình ghét sự bình yên, nhưng đôi khi cũng thích bình yên.
Sáng thứ 7 của mùa hè, chắc là ngồi lại công ty đến tối, chắc lúc về sẽ tìm một chỗ nào đó để đi. Bỗng muốn lang thang. Có thể tối nay sẽ ra Hồ Tây đứng, chắc là một mình thôi :) Đi mệt, rồi về.
Chả muốn về phòng, nhìn thấy 4 bức tưởng, thấy mình tù túng quá.
Haizzz, cũng muốn có người để yêu thương rồi đấy.
Nhưng chả có ai ......................:D
Có ai không tôi mượn đỡ bờ vai
Hôm nay tôi buồn, mệt nhoài đến chán
Có ai không, đưa tay cho tôi nắm
Tôi lạnh rồi, cần lắm một cái ôm
Hôm nay tôi buồn, mệt nhoài đến chán
Có ai không, đưa tay cho tôi nắm
Tôi lạnh rồi, cần lắm một cái ôm
Có ai không, cho tôi một nụ hôn
Một nụ cười, và tâm hồn chia sẻ
Có ai không, làm tôi thành mạnh mẽ
Tôi mệt lắm rồi, tôi dễ buông xuôi....
Một nụ cười, và tâm hồn chia sẻ
Có ai không, làm tôi thành mạnh mẽ
Tôi mệt lắm rồi, tôi dễ buông xuôi....
0 nhận xét:
Đăng nhận xét