Chao ôi là buồn..
Con bạn mình sang với mình, nhưng vẫn không hết cô đơn.
Nhớ những chiều chủ nhật của mùa hè năm ngoái và những năm trước nữa. Nó như một thói quen, một lề sống, một phần không thể thiếu của mình. Vậy mà...
Tất nhiên, chẳng ai cứ sống mãi với quá khứ. Nhưng cũng chẳng thể buông bỏ nó một cách dễ dàng và nhanh chóng như vậy được.
Chợt thấy buồn, buồn thật chớ.
Thấy cô đơn, cô đơn lắm. Nhưng phải chịu thôi, khi quanh mình chẳng có ai cho mình để tâm sự cả. Mãi rồi cũng chán thôi, mình buồn...
Mình chẳng thích kêu ca mãi, và cũng chẳng muốn kêu ca với ai. Làm phiền họ là điều mình không mong muốn.
Thành ra, mình chỉ có nơi đây để dãi bày tấm lòng thôi.
Nhiều người, tưởng mình yếu đuối lắm, vì mình hay đăng stt buồn mà. Nhưng họ đâu hiểu, những lúc vui, mình có đăng đâu:)
Thành ra, mình chả yếu đuối đâu. Chỉ đôi lúc buồn tí thôi, mà buồn chẳng biết chia sẻ với ai. Haizzzzzzzzzzzzzzz
Cô đơn thật đấy, đếch đùa đâu:)
Cứ thích chôn chặt vậy thôi.
Hehe
Và giờ, đi tắm, nấu cơm, tối đi trà đá...
Lười quá, việc nhiều, mà chẳng chịu làm :(
Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2016
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét