Thứ Tư, 25 tháng 5, 2016

Bao giờ cho đến mùa Thu

Ngồi làm việc, nghe Cẩm Vân hát "Hà Nội mùa vắng những cơn mưa" sao mà da diết đến thế. Tự nhiên muốn đến mùa thu quá, muốn ngửi mùi hoa sữa, nhớ con đường Trần Duy Hưng... Nhớ nhiều thứ quá^^

Hà Nội mùa này, bằng lăng và phượng ngập trời. Giá mà được đến công viên thủ lệ, đạp vịt giữa hồ, ngửa mặt lên trời ngắm hoa bằng lăng thì tốt biết mấy. Hôm trước ra Hồ Đắc Di, cũng lắm bằng lăng lắm, mình đang ngồi uống nước thì một bông hoa rụng trúng đầu, ngửa mặt lên, sao mà đẹp đến thế....

Thi thoảng, đi trà đá một mình cũng có cái hay. Người ngoài nhìn vào chắc là mình cô đơn lắm đây. Nhưng mà không hề nhé. Đi một mình, tập trung lắng nghe cuộc sống nhộn nhịp, nghe tiếng còi xe inh ỏi, nghe tiếng nhạc xập xình của mấy chị tập thể hình, rồi lại tiếng nhạc vàng du dương từ nơi nào đó vọng ra, nghe tâm sự của những đôi bạn trẻ ngồi uống trà đá, rồi ngắm nhìn dòng người qua lại, vợ chồng, con cái dắt tay nhau đi thể dục buổi tối, những ông bà già khiêu vũ thật tình cảm biết bao... nhiều và nhiều lắm. Chợt thấy, cuộc sống này là một bản nhạc cực kỳ sôi động, có những âm thanh trầm và lắng khác nhau, nhưng việc nghe và cảm nhận chúng thế nào, lại là do mình. 

Và, cuộc đời mình cũng thế, nó trầm lắng hay sôi động, nó vui vẻ hay buồn tẻ đều do mình đạo diễn hết. Cuộc sống ngoài kia có nhiều niềm vui nhưng cũng có không ít nỗi buồn, có những âm thanh trong trẻo nhưng cũng có những âm thanh xô bồ. Việc chọn lọc thông tin nào có lợi cho mình là do bản thân mình. Thành ra, mình cứ chọn niềm vui thôi, phải không nhỉ^^

Và bây giờ, làm việc...

Hà Nội ơi, nhớ về mùa thu tháng 10, áo học trò xanh những hàng me....

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design