Hôm nay con ngồi lục lại xem ảnh của Mẹ. Nhanh quá Mẹ ạ. Con nhớ Mẹ của ngày xưa. Mẹ còn khỏe, còn làm được và ít nhất Mẹ không phải chịu đựng những cơn đau đớn như bây giờ.
Con thấy mình may mắn quá, vì ghi lại những khoảnh khắc của Mẹ.
Mẹ, năm ngoái Mẹ ốm. Sợ Mẹ phải nhập viện truyền hóa chất, rồi tóc Mẹ rụng, Mẹ không được đẹp nữa. Con phải bảo Tuyến chụp ảnh Mẹ giúp con. Mẹ, con nhớ Mẹ. Mẹ à, Mẹ ơi, Mẹ ơi....
Mẹ ơi....
Nếu không còn Mẹ nữa, con biết làm sao? Con đi đâu và về đâu hả Mẹ?
Bây giờ, con chẳng còn ai ngoài gia đình mình. Con đi làm, con chẳng muốn về phòng, chẳng có ai ở cạnh con, chẳng có ai mong con, chẳng có ai nhớ con. Chỉ có mỗi gia đình mình thôi, Mẹ ạ.
Bây giờ con mới thấm, là dù thế nào, chỉ có gia đình là không bao giờ bỏ mình, rời xa mình. Mẹ ạ.
Mẹ, con nhớ thời Mẹ con mình đi cấy thuê, Mẹ nhớ chứ?
Con nhớ những lần Mẹ đạp xe đưa con đi học xa nhà, Mẹ đạp xe 7km để cho con bắt kịp chuyến xe lên học. Cái lưng của Mẹ, chắc chả bao giờ con quên được đâu, Mẹ ạ.
Rồi những lần Mẹ ra tiễn con, Mẹ ơi, Mẹ nhớ không Mẹ?
Mẹ ơi... Không còn những ngày xưa nữa rồi.
Mẹ ơi... Không còn những ngày tháng nhìn thấy Mẹ khỏe mạnh nữa rồi.
Mẹ ơi, Mẹ à :(
Mẹ ơi......., Mẹ ơi........... Mẹ ơiii
Con thương Mẹ:(
Con thương Mẹ nhiều lắm.
Nhưng con cũng buồn vì Mẹ nhiều. Vì Mẹ chẳng nghe lời con :( Mẹ bảo thủ và cố chấp:(
0 nhận xét:
Đăng nhận xét