Thứ Hai, 31 tháng 10, 2016

Gió lạnh đầu mùa

Ái gu, lâu lắm rồi mới ngồi viết lan man thế này. Ừ, thực ra thì cũng chả có mấy cảm xúc đâu, nhưng tự nhiên nhớ lại cái lạnh của những năm tháng sinh viên. Sao mà hạnh phúc đến thế... Một căn phòng nhỏ nhỏ xinh xinh, 2 cái chăn ấm áp. Chợt nhớ đến cái chăn mà Mẹ mua cho mình, nó theo mình bao nhiêu năm nay. 2 cái chăn đó, suốt từ thời sinh viên cơ mà. Nhớ Mẹ, nhớ Mẹ nhưng phải kìm lại. Muốn khóc mà không thể khóc nổi. Ừ, khóc để làm gì, đăng lên để làm gì khi người không còn nữa. Chỉ thêm ai oán, quyến luyến mà thôi.

Về nhà, việc đầu tiên là vào chỗ thờ Mẹ. Mẹ vẫn đó, cái hình ảnh Mẹ ngồi võng chẳng còn nữa. Mình cũng đã nghĩ đến từ lâu, từ lâu lắm rồi. Buồn khổ từ lâu rồi, nhưng mãi chẳng thể nguôi ngoai.

Hạnh phúc là gì ư. Chẳng biết...

Thôi làm việc...

Thứ Hai, 24 tháng 10, 2016

Con gái muốn hạnh phúc, thì đừng có tin ai :3

Mình từng đọc đâu đó câu thơ rằng :

"Tự mình phải hiểu mình thôi
Làm thân con gái một đời.
Buồn vui lặn vào trong mắt.
Nụ cười vẫn nở trên môi."

Ờ, đúng là phải tự mình phải hiểu mình. Tự mình làm vui mình, tự mình chăm sóc cho mình. Lại là cái cảm giác ấy, hụt hẫng, một tí thất vọng... 

Thế quái nào. Mới mấy hôm trước còn nhắn tin với mình, kiểu hối cmn lỗi kinh lắm. Mình chưa có động thái gì, ý định là quan sát xem thái độ như thế nào. Nay vào facebook thì thấy vẫn còn liên lạc với nhau. Thế mà bảo thế này thế kia. Mình cũng suy nghĩ cho cơ hội rồi. Ấy vậy mà đùa cợt với mình. Nghĩ mình là cái gì mà đùa cợt với mình vậy. Tại sao lắm người thích đùa cợt với mình vậy? Mình có hại ai đâu, mình có trêu đùa ai bao giờ đâu.

Đùa, lại bị những cảm xúc dở hơi ảnh hưởng đến công việc. Lại bị nó chi phối. Không sao, mình quen rồi. Sẽ qua hết. Lại đứng lên và đi một mình thôi.

Nhếch mép cười khỉnh :3

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

:(

Mẹ à..

Con nhớ Mẹ! Nhớ lắm!!!

Một ngày cũng có ít nhất một lúc con khóc. Khóc vì nhớ Mẹ. Vì biết rằng từ nay chẳng còn Mẹ nữa rồi.

Chắc là con phải học quen dần với điều đó!

Mẹ à, Mẹ ơi. Sắp bão rồi. Mẹ ở đó có ổn không. Mẹ có thấy lạnh không??? Con phải làm thế nào nhỉ. Con phải làm sao nhỉ?

Thời gian trôi chậm quá. Mãi chẳng hết ngày.

Tết này. Chẳng vui.

Giờ con chẳng hứng thú với việc gì cả. Con chẳng thích gì cả.

Trưa nay con bị quệt xe. Ơn trời, không sao. Cái xe xích bị hỏng một chút. Cơ mà nó cũng đến lúc phải sửa rồi. Mẹ giúp con phải không. Con dong xe. Con tủi thân. Con ngửa mặt lên trời. Con phải tự nhủ rằng : không được khóc, không được khóc, nhất quyết không được khóc.

Rồi về đến công ty, con nằm ra ghế, ngửa mặt lên trần nhà. Con khóc. Nước mắt con lã chã rơi. Nhưng con không muốn nói với ai, không muốn tâm sự với ai. Con cứ thích để trong lòng vậy. Con đã không muốn kêu than nữa. Dù có chuyện gì, con cũng không kêu ca nữa. Con học cách chịu đựng và giải quyết một mình. Rồi mọi chuyện, sẽ ổn hết, phải không Mẹ.

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2016

Mệt mỏi

Ờ, hôm nay mới thấm cái sự mệt. Kể ra mình cũng khỏe thật. Mấy ngày lo ma chay cho Mẹ, khóc lóc, buồn bã... ấy vậy mà hôm qua lên đây làm, vẫn đi lại bình thường, tối vẫn còn sức để sang nhà cái Thương nằm than vãn, kể lể với nó. Và hôm nay, thực sự là mệt.

Ước gì được về nhà ngủ một giấc ngon lành. Chả phải đến giờ đã phải dậy. Đôi mắt mình thấm đẫm sự mệt mỏi.

Ước gì...

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2016

Chơi Vơi

Cuối tuần vừa rồi về quê, mình xin nghỉ thêm 2 ngày nữa để đi cưới con bạn thân. Vậy là nó cũng chính thức cuốn chiếu theo chồng bỏ cuộc chơi... Chỉ còn mấy tháng nữa là nó sinh rồi, chỉ còn mấy tháng nữa thôi, mình muốn đi lang thang với nó cũng chẳng thể được nữa. Hà Nội lại chỉ còn mình mình với nỗi cô đơn dài theo năm tháng.

Ừ, về quê. Có vui được đâu cơ chứ. Làm sao vui nổi khi nhìn thấy Mẹ cứ ngoắc ngoải đau từng cơn, khó thở từng cơn. Làm sao vui nổi khi thấy bố cứ quát mắng Mẹ. Rồi Mẹ buồn vệ sinh, chẳng dám bảo với Bố. Thật cuối đời, ốm liệt giường, mới thấm cái sự nhục nhã và khổ sở đến dường nào. Mẹ bảo mình : Mẹ chỉ muốn chết đi thôi. Nhưng biết làm sao được Mẹ ơi khi mà cái nghiệp Mẹ vẫn chưa trả hết. Biết làm sao được hả Mẹ.

Đi xem bói về, con cũng không dám nói gì với Mẹ. Mẹ rơm rớm nước mắt. Mẹ biết được điều gì sắp xẩy ra rồi phải không Mẹ...

Lại thằng em bỏ học. Nó nhắn tin với con bảo Bố cho nó đi học lại. Nhưng mà, làm sao con tin nó được nữa, khi mà lúc trưa nó nhắn tin, chiều nó lại tiếp tục ra quán điện tử chơi. Con chịu thôi, con mệt với nó rồi. Nó chẳng hiểu, con cũng chẳng hiểu. Từ sâu thẳm, con thương nó, rất thương nó. Nhưng con ghét nó lắm. Nhiều lúc con chỉ nghĩ rằng con và nó chẳng may đầu thai vào nhà mình thôi, chẳng có tí tình cảm nào cả Mẹ ạ...

Con hiểu Bố chán chường. Con cũng chán. Nhưng chán nản sẽ chẳng giúp chúng ta đi lên đâu. Nó chỉ giữ chân mình lại, nó chỉ kìm hãm mình lại mà thôi.

Đi xem, họ bảo nhà mình có vong vào quấy quở. Con ghét cái vong đó. Tại sao lại thế. Tại sao cứ phải hành nhau mới hạnh phúc nhỉ. Tại sao họ chết rồi vẫn không để cho người sống được yên. Con ghét cái vong đó. Con ghét, con ghét, con ghetstttttttttttt. Và con không sợ nó đâu!!!!!!!!!!!!! Vì con chẳng sợ cái gì ngoài lẽ phải cả!!!!!!!!!!! Con luôn tin rằng, những người nào có TÂM sẽ luôn chiến thằng cái ác. Cái thiện sẽ luôn chiến thắng cái ác.

Họ bảo nó hãm con. Ờ, thích thì cứ hãm đi. Lòng con vẫn niệm phật, con vẫn suy nghĩ hướng thiện thì con chả sợ gì cả. Con chả sợ gì đâuuuuuu
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design