Ái gu, lâu lắm rồi mới ngồi viết lan man thế này. Ừ, thực ra thì cũng chả có mấy cảm xúc đâu, nhưng tự nhiên nhớ lại cái lạnh của những năm tháng sinh viên. Sao mà hạnh phúc đến thế... Một căn phòng nhỏ nhỏ xinh xinh, 2 cái chăn ấm áp. Chợt nhớ đến cái chăn mà Mẹ mua cho mình, nó theo mình bao nhiêu năm nay. 2 cái chăn đó, suốt từ thời sinh viên cơ mà. Nhớ Mẹ, nhớ Mẹ nhưng phải kìm lại. Muốn khóc mà không thể khóc nổi. Ừ, khóc để làm gì, đăng lên để làm gì khi người không còn nữa. Chỉ thêm ai oán, quyến luyến mà thôi.
Về nhà, việc đầu tiên là vào chỗ thờ Mẹ. Mẹ vẫn đó, cái hình ảnh Mẹ ngồi võng chẳng còn nữa. Mình cũng đã nghĩ đến từ lâu, từ lâu lắm rồi. Buồn khổ từ lâu rồi, nhưng mãi chẳng thể nguôi ngoai.
Hạnh phúc là gì ư. Chẳng biết...
Thôi làm việc...
0 nhận xét:
Đăng nhận xét