Mẹ à..
Con nhớ Mẹ! Nhớ lắm!!!
Một ngày cũng có ít nhất một lúc con khóc. Khóc vì nhớ Mẹ. Vì biết rằng từ nay chẳng còn Mẹ nữa rồi.
Chắc là con phải học quen dần với điều đó!
Mẹ à, Mẹ ơi. Sắp bão rồi. Mẹ ở đó có ổn không. Mẹ có thấy lạnh không??? Con phải làm thế nào nhỉ. Con phải làm sao nhỉ?
Thời gian trôi chậm quá. Mãi chẳng hết ngày.
Tết này. Chẳng vui.
Giờ con chẳng hứng thú với việc gì cả. Con chẳng thích gì cả.
Trưa nay con bị quệt xe. Ơn trời, không sao. Cái xe xích bị hỏng một chút. Cơ mà nó cũng đến lúc phải sửa rồi. Mẹ giúp con phải không. Con dong xe. Con tủi thân. Con ngửa mặt lên trời. Con phải tự nhủ rằng : không được khóc, không được khóc, nhất quyết không được khóc.
Rồi về đến công ty, con nằm ra ghế, ngửa mặt lên trần nhà. Con khóc. Nước mắt con lã chã rơi. Nhưng con không muốn nói với ai, không muốn tâm sự với ai. Con cứ thích để trong lòng vậy. Con đã không muốn kêu than nữa. Dù có chuyện gì, con cũng không kêu ca nữa. Con học cách chịu đựng và giải quyết một mình. Rồi mọi chuyện, sẽ ổn hết, phải không Mẹ.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét