Buổi tối, ngồi lục lại đống ảnh ngày xưa, lục lại ảnh của Mẹ những năm 2014, bỗng thấy nhớ Mẹ quá Mẹ ơi.
Vẫn ngôi nhà đó,
Vẫn cái cổng đó,
Vẫn khoảng sân đó,
Đã từng có Mẹ
Nhưng giờ không còn nữa. Mọi thứ chỉ còn là những ký ức chôn sâu, chôn thật sâu, sâu đến nỗi thi thoảng lắm con mới dám mở ra, bởi mỗi lần mở là mỗi lần con trào nước mắt. Mỗi lần nhìn thấy ảnh của Mẹ là nước mắt con lại rơi, chẳng biết đến bao giờ mới thôi như vậy.
Nhớ Mẹ.
Nhớ những ngày con về, thấy Mẹ ngồi bóc hạt nhãn.
Nhớ cái lúc cùng Mẹ đi cấy, con cứ dẫm theo từng bước chân của Mẹ trên bờ ruộng.
Nhớ những ngày cùng Mẹ đi gặt, đi cấy thuê.
Nhớ cái ngày nhà Mình làm nhà, Mẹ vất vả biết nhường nào.
Nhớ cái ngày Mẹ đưa con đi nhập học, nhớ lúc hai Mẹ con mình đi ăn cơm, nhớ lúc Mẹ bắt xe bus từ nhà chú CHường về nhà bà Nhật. Đợt đó Mẹ chẳng có điện thoại, con cứ lo lắng không biết Mẹ đã về đến nhà hay chưa. Lúc chú Chường điện cho bà Nhật biết rằng Mẹ đã về nhà bà, con mới thở phào nhẹ nhõm.
Mẹ, Mẹ à, giờ Mẹ đang thế nào rồi? Mẹ có nhớ con không?
Nhớ lần Mẹ ốm lên đây, con, Mẹ và dì đi xe bus đi khám. Dịch phổi của Mẹ bị trào ra, Mẹ khó thở, Mẹ muốn về nhà, Mẹ không muốn khám bệnh.
Nhớ những ngày ở viện phổi, Mẹ phải cố gắng biết chừng nào, đến lúc nhận kết quả Mẹ vui mừng và xin nhà về. Lúc đó Mẹ vui lắm phải không Mẹ,
Mẹ, Mẹ à... Bao giờ những ngày xưa ấy mới tr
Thứ Sáu, 31 tháng 3, 2017
Thứ Năm, 23 tháng 3, 2017
Hãy luôn là chính mình
Chiều tháng 3 lắm cảm xúc quá. Một năm rồi, những cảm xúc xưa cũ
lại ùa về. Nhưng chỉ một chút thôi, lại đâu vào đấy, và cũng chỉ một chút thôi,
lại quay về với cuộc sống hiện tại.
Thực ra, chúng ta nhìn cuộc sống bằng lăng kính của chúng ta.
Chúng ta luôn áp đặt cho nó những tiêu chuẩn mà chúng ta mong muốn. Rồi đến lúc
không được như ý, chúng ta lại thất vọng. Và tự hỏi, tại sao lại như thế? tại
sao sự việc lại như vậy?
1 năm rồi, mình vẫn chưa được an yên. Người ta vẫn cứ hành hạ
mình, chẳng có gì ngoài hai từ xin lỗi. Ừ, mình cần gì xin lỗi, chỉ mong họ
sống tốt. Trong mọi hoàn cảnh đừng đánh mất bản thân mình, đối xử chân thành
với tất cả mọi người. Điều đó đâu có khó?
Suy cho cùng, chẳng ai thoát khỏi được cán dỗ, chẳng ai có đủ bản
lĩnh để đương đầu với tất cả mọi thứ. Đặng Thùy Trâm đã từng có câu nói rất hay
rằng : "Đời phải trải qua giông tố nhưng chớ cúi đầu trước giông tố".
Thật ra thì cuộc sống này, nếu chúng ta cố gắng làm một việc gì
đó, chắc chắn là làm được. Từ những chuyện nhỏ nhất cho đến chuyện lớn hơn.
Đợt chuyển phòng, mình đã từng rất khổ sở khi lắp cái tủ mua của
bọn Tung Của. Bao nhiêu thanh, bao nhiêu mắt nối, mình lắp đau cả tay, còn một
thanh cuối cùng, tưởng chừng k thể lắp được nữa, vì nó căng k thể cho vào nổi.
Nhưng rồi sao, mọi chuyện đều được giải quyết ok hết. Lúc đó trong đầu mình chỉ
có một suy nghĩ duy nhất : Phải lắp được cái tủ này, nhất định phải lắp được
nó. Suy nghĩ đấy là đích đến của mình lúc bấy giờ. Và rồi sao, mình cũng lắp
được.
Đợt học cấp 3, mỗi lần kiểm tra chạy là mình sợ vch. Mình sợ lắm,
sợ không đạt, sợ ngất trên đường chạy. Nhưng vừa chạy mình cứ niệm câu thần chú
là : cố lên, cố lên, cố lên, ấy thế mà cũng qua.
Rồi đợt mẹ mình bị bệnh, mỗi lần vào gặp bác sĩ, như một lần đối
mặt với tử thần. Những câu nói của bác sĩ như sét đánh ngang tai, thành ra mình
sợ lắm. Nhưng, mình luôn có một niềm tin là mẹ mình không sao cả. Mình lên mạng
tìm mọi bài thuốc có thể để áp dụng vào Mẹ, mình tìm hiểu, mình hỏi han nơi này
nơi kia những mong tìm được thầy thuốc cho Mẹ. Bởi mình nghĩ, chán nản, cũng
chả khiến con người ta khá hơn. Thành ra cứ vui vẻ, lạc quan và tìm cách giải
quyết.
Vậy, điều còn lại là gì? Là cách mà bạn đối mặt với khó khăn, cách
đối mặt với những quyết định trong cuộc đời mình, cách mà bạn vượt qua được cán
dỗ và đừng bao giờ bỏ cuộc. Thời gian sẽ giúp chúng ta trả lời tất cả. Cái
chính là, trong mọi hoàn cảnh, đừng bao giờ đánh mất bản thân mình :)
Một ngày lảm nhảm, và lâu lắm rồi mới có nhiều văn để viết như hôm
nay :D
Thứ Tư, 22 tháng 3, 2017
:(
Lại là những thứ cảm xúc chẳng biết nói thế nào.
Tại sao hơn 1 năm rồi vẫn không để cho tôi yên
Tại sao hơn 1 năm rồi vẫn đày đọa tôi thế
Tại sao lại thế ?
Tại sao ?
Tôi làm gì có lỗi với các người?
Tôi mệt lắm !!!!!!!!!!!!!!
Tại sao hơn 1 năm rồi vẫn không để cho tôi yên
Tại sao hơn 1 năm rồi vẫn đày đọa tôi thế
Tại sao lại thế ?
Tại sao ?
Tôi làm gì có lỗi với các người?
Tôi mệt lắm !!!!!!!!!!!!!!
Thứ Tư, 15 tháng 3, 2017
Buồn vchhhh
Haizzz
Thế là, đứa mình quý nhất cái công ty này, nó sắp bỏ mình mà đi chỗ khác :(
Thái nghỉ
Tuyết nghỉ
Huyền vào Nam...
Còn mình và cái bà trong đội mình vốn chả ưa gì...
Ôi, buồn, buồn vch
Cuộc sống vốn dĩ vô thường
Vô thường và vô thường
Hợp rồi tan
Mọi việc trong thiên hạ trước nay vẫn thế.
Cảm xúc trước mỗi sự việc đó vẫn thế...
Vẫn là thế...
Híc, buồn vãi cả hànggggggggggg
Thế là, đứa mình quý nhất cái công ty này, nó sắp bỏ mình mà đi chỗ khác :(
Thái nghỉ
Tuyết nghỉ
Huyền vào Nam...
Còn mình và cái bà trong đội mình vốn chả ưa gì...
Ôi, buồn, buồn vch
Cuộc sống vốn dĩ vô thường
Vô thường và vô thường
Hợp rồi tan
Mọi việc trong thiên hạ trước nay vẫn thế.
Cảm xúc trước mỗi sự việc đó vẫn thế...
Vẫn là thế...
Híc, buồn vãi cả hànggggggggggg
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)