Hôm nay, tôi buồn, lòng cứ nặng lại. Cảm giác cơ mặt dạo này cứ bị chùng xuống, chẳng thể vui tươi nổi.
Chẳng biết là vì sao? Hay tại lướt facebook thấy newfeed ngập tràn ảnh thời cấp 3 của bọn nó up lên, làm mình nhớ ngày xưa, nhớ cái thời vô tư cắp sách đến trường. Đúng là quãng thời gian đẹp nhất của đời người.
Mẹ, giờ mẹ thế nào rồi? Mẹ có nhớ con không ^^
Thôi làm tiếp, dù sao thì, ngày mai mặt trời vẫn mọc.
Ái zaa, lắm việc quá, mà bận rộn. Đi hết chỗ này đến chỗ kia, còn việc thì dồn đống. Thật là, thật là, và thật là...
Chủ Nhật, 18 tháng 6, 2017
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét