Hôm nay tôi lại buồn. Buồn vì một người mà dáng nhẽ không nên buồn cách đây lâu lắm rồi. Chả hiểu sao lòng cứ chùng lại. Haizzz, thật là và thật là...
Những cảm xúc ấy, cứ thích nó mãi tươi vui như thế, không muốn nó bị nặng nề như thế này. Cứ thích nó mãi mãi trong veo như giọt sương như thế. Thật là và thật là...
Thật là...
Thực ra thì, chỉ là nói ra cho nhẹ lòng, nhưng sao nói ra lòng lại nặng nề hơn. Chả hiểu, biết thế chả nói, cứ sao sao và sao sao. Thật là... haizzz.
Trời ạ. Chả hiểu sao. Chả hiểu và cũng hiệu chả.
Có những chuyện sao mà lạ lùng như thế cơ chứ. Lạ một cách ly kỳ, như trong phim.
Phải chăng khi người ta thích nhau thì luôn hướng về nhau như thế?
Phải chăng khi người ta thích nhau, luôn cảm giác người kia ở bên mình như thế.
Tiếc thay tiếc thay, có duyên mà không có nợ.
Tiếc thay tiếc thay, chúng ta đã không gặp nhau đúng thời điểm.
Thật là đáng tiếc.
Rồi, nó sẽ qua đi thôi, như một cơn gió. Cậu ạ ^^
Thứ Ba, 27 tháng 6, 2017
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét