Hôm nay, Hà Nội có một chút se se lạnh. Những cơn gió heo may mang cái khô rát quen thuộc của mùa thu đã về. Nắng vàng nhảy tanh tách trên đường phố. Tất cả như tạo nên một bức tranh thật đẹp.
Hôm nay đi làm về, ăn và ngủ một giấc. Ngủ dậy, mở cửa sổ nhìn ra ngoài, lắng nghe âm thanh quen thuộc của cuộc sống: Có tiếng xe máy, tiếng gà gáy xa xa,... sao mà bình yên đến như thế.
Lâu lắm rồi. Mình mới cảm nhận được vẻ đẹp của cuộc sống này. Thật là bình dị.
Người ta bảo thu Hà Nội đẹp lắm. Ừm đẹp thật. Nhưng mà vẫn không đẹp bằng mùa thu ở quê mình. Trong ký ức tuổi thơ của mình. Mùa thu là những ngày lúa đã gần vào độ chín, là những mùa gặt vụ chiêm, góc rạ khô trắng chổng chơ giữa đồng, lũ trẻ tha hồ đá bóng, thả diều. Là những dòng mương mà hồi bé mình gọi là sông có nước trong văn vắt. Là những buổi chiều đi câu cá sặt, se se lạnh. Mình nhớ là mùa thu, cá thường lo lắm.
Nếu là một Đạo diễn phim, hoặc là một nhà biên kịch. Chắc chắn mình sẽ làm một bộ phim về mùa thu ở quê mình.
Hehehe
0 nhận xét:
Đăng nhận xét