Buồn bã quá nhỉ. Chiều cuối thu ngồi làm việc mà tâm trạng cứ như đang trên tận mây xanh. Nghĩ vẩn vơ đến những thứ xa rời với cuộc sống của mình ở thời điểm hiện tại. Nghĩ về tương lai, về ngôi nhà và những đứa trẻ mà méo biết chú rể là ai.
Mình mong muốn điều gì nhỉ? Chỉ đơn giản là ở cạnh họ thôi mà nhỉ. Nhưng có vẻ quá khó khăn. Mình k ngại xa, không ngại khổ, chỉ ngại là tình cảm của mình đặt nhầm người. Mà có lẽ là nhầm người rồi. Mình ngốc quá chăng.
Thôi kệ đi. Đó là những thứ đã xảy ra và cũng chưa xảy ra. Dù sao thì trước mắt mình vẫn còn một đống việc cần làm. Dẹp bỏ những suy nghĩ chả thiết thực ấy đi. Vì nó chẳng mang lại miếng cơm manh áo cho mình.
Bầu trời hôm ấy vẫn còn xanh. Bầu trời tương lai cũng vẫn xanh. Và bầu trời hôm nay cũng vẫn xanh. Vậy thì hà cớ gì mà mình phải ngồi đây rồi tự làm u tối bầu trời của mình bằng những suy diễn vẩn vơ.
Cuộc sống vẫn trôi theo đúng nhịp điệu của nó. Thi thoảng có chênh hay phô một nốt nhạc, cũng chả sao. Bởi bản nhạc mà hoàn hảo quá, có lẽ sẽ không còn thú vị gì nữa rồi.
Thu Hà Nội mùa này đẹp quá. Gió từng cơn mát lạnh. Nắng vàng hành dao, dịu nhẹ. Mình ước được đi ra Hồ Gươm hay Hồ Tây vào thời điểm này. Hiu hiu gió. Chao ôi là tuyệt ^^
0 nhận xét:
Đăng nhận xét