Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016

Chủ nhật nhẹ nhàng^^

Ái za, định không viết gì, nhưng thiết nghĩ cần phải note một bài để đánh dấu cái NGÀY CHỦ NHẬT ĐẦU TIÊN MÌNH CẢM THẤY NHẸ NHÀNG.

Không còn cái tâm trí muốn lao ra ngoài đường nữa. Chỉ thích ở nhà để làm những việc mình cho là cần thiết, cụ thể là đi chợ, ăn và ngủ.

Phải, hôm nay ngủ thật đã. Lần đầu tiên ở cái phòng này mà mình ngủ trưa sâu đến thể. Ai đời ngủ đến tận 3h chiều bao giờ. Nói chung sướng, lại còn mơ đẹp nữa.

Bỗng thấy lòng mình nhẹ bâng, bỗng thấy mọi thứ thật nhẹ nhàng.

Thú thực, là cái chữ Nam nó cứ len lỏi trong đầu óc mình. Cứ nhẹ nhàng như một cơn gió vậy. Híc, lần thứ 2 mình biết thế nào là thích đơn phương một ai đó. Thật là khổ mà :D

Cơ mà thôi, thích thì cứ thích thôi. Không phải là của mình thì nên buông ngay từ đầu, sau này cho đỡ khổ. Chứ mình cũng sợ cái cảm giác bị bỏ rơi lắm roài^^

Ôi bạn Nam ơi, tớ thích bạn thật. Từ cái ngày nói chuyện với bạn, chẳng hiểu sao nữa. Ôi nhưng bạn biết tình cảm của tớ mà nhở. Hình như bạn không thích tớ.

Híc híc, chả hiểu sao, cứ như kiểu gà bông vậy trời.

Thích nhưng rất nhẹ nhàng. Kiểu có cũng được, không cũng chả sao ^^

Như cơn gió heo may vậy...

Thôi, bây giờ đi nấu cơm, đi tắm rồi tối đi trượt patin với bạn Hoàng.

Say oh yeahhhh ^^

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016

Khó...

Zời ơi là zời...

Tôi lại thất tình tập 3 :)))

Một cảm giác có phần nặng nề nhưng không kém phần thú vị :)))

Chỉ thấy buồn cười bản thân mình.

Tại mình hay suy nghĩ hay những gì đang diễn ra nó như vậy nhỉ?

Thôi, stop hết đỡ phải nghĩ nhiều.

1 là 1 mà 2 là 2. Nửa nạc nửa mỡ, như thịt ba chỉ. Mệt người. Như kiểu mèo vờn chuột. Nghỉ, nghỉ hết.

Ôi cái lòng mình nó nặng nề sao sao.

Thôi, mệt quá, muốn ngủ một giấc.

Mà sao thời gian trôi chậm quá vậy nhỉ :D

Ôi, thật là khó chịu mà :D

Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

Đừng bên nhau nếu không vui...

Hôm qua, bố nyc cũ chát với mình, gửi cho mình ít xoài của nhà. Mình cảm động, rất cảm động. Khóc lóc rồi tự hỏi : tại sao mọi chuyện đang tốt đẹp tự nhiên lại thế????

Buồn :)

Đúng là cuộc sống :)

Mình quý, thực sự quý và thấy gần gũi với gia đình Bác ấy. Gia đình Bác ấy quá tốt, quá hòa thuận, đầy ắp tình yêu thương dành cho nhau. Khi chia tay, điều mình tiếc nuối nhất là không được làm con dâu Bác ấy :(

Đang khóc lóc thì nyc nhắn tin, bảo gặp đưa xoài. Nhưng mình từ chối, không muốn gặp. Có lẽ thế sẽ tốt hơn. Gặp làm gì khi gương đã vỡ. Không bao giờ lành được, mình không muốn mặc lại chiếc áo cũ.

Những cái gì đã qua, đừng nhắc lại quá nhiều. Đúng không :)

Và cũng đừng bên nhau nếu không vui :)

Mọi chuyện cho vào quá khứ đi, để nó ngủ yên đi. Mình muốn yêu người mowisiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii :(

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2016

Nếu sau này bọn mình yêu nhau


Trịnh Công Sơn đã từng nói rằng : “Tình yêu thời nào cũng có. Nhưng có tình yêu kết thúc bi thảm đến độ có khi con người không dám yêu. Yêu mà khổ quá thì yêu làm gì. Có người đã nói như vậy. Tôi đã có dịp đứng trên hai mặt của tình yêu và dù sao chăng nữa, tôi vẫn muốn giữ lại trong lòng một ý nghĩa bền vững: “Cuộc sống không thể thiếu tình yêu”.”

Quả đúng là như vậy anh nhỉ - chồng tương lai của em. Cuộc sống này làm sao mà thiếu tình yêu được. Vậy cớ sau mà anh mãi chưa xuất hiện đi, cứ để em cô đơn lủi thủi thế hả zời.

Em một mình vật lộn với cuộc sống này, em thấy mệt mỏi lắm. Em đành lấy việc bán cao ngựa dạo cho vui vậy chứ biết sao. Em cần người chia sẻ, em cần người lắng nghe mà. Anh ở đâu, anh ra đây đi. Đừng bắt em chờ nữa. 

Em ngồi đây, dự tính trước những gì sau này mà bọn mình trải qua với nhau. Em sẽ rút kinh nghiệm từ cuộc tình trước để tình yêu của mình trở nên hoàn hảo và ngọt ngào hơn, anh ạ.
Em sẽ không đem cái nắng của ngày hôm qua để hong khô cái áo của ngày hôm nay đâu. Vì em biết, anh là anh mà. Em chẳng muốn đem anh ra so sánh với bất kỳ ai cả, chỉ cần trái tim anh luôn hướng về em là được.

Nếu sau này bọn mình yêu nhau, mỗi ngày em sẽ viết cho anh một bức thư. Tất nhiên sẽ vào cuối ngày. Em sẽ viết hôm nay em làm gì, cảm nhận của em thế nào về những thứ đó cho anh biết. Em sẽ coi anh là một cuốn nhật ký của em, để em bày tỏ nỗi lòng. Để em than thở khi buồn chán, để em reo hò mỗi khi có niềm vui, để em trách móc mỗi khi giận dỗi. Anh có thích nghe em than vãn không:D

Nếu sau này bọn mình yêu nhau, mỗi tuần mình hẹn hò nhau 2 lần anh nhỉ. Những lần đó sẽ thật là lãng mạn nhỉ. Có thể anh không là người lãng mạn nhưng chỉ cần em lãng mạn là được rồi. Bọn mình nắm tay nhau đi dạo trên đường nè. Anh có thích đi dạo không – chồng tương lai của em? Em chỉ thích đi dạo thôi, em cảm thấy bình yên nếu được nắm tay người mình yêu thương đi dạo trên những con đường tĩnh lặng. 

Nếu sau này bọn mình yêu nhau, em sẽ cố gắng nấu cho anh những bữa ăn thật ngon dù trình độ nấu ăn của em dở tệ. Em sẽ cố gắng nghe lời anh dù em rất ngang bướng. Và mỗi lần em mệt mỏi, em sẽ dựa vào vai anh để khóc lóc, than vãn. Rồi những lần giận dỗi, em sẽ đấm vào lưng anh một cái cho xả cơn tức. Có được không nhỉ? Anh có tình nguyện không?

Nếu sau này bọn mình yêu nhau, thì bao giờ bọn mình cưới anh nhỉ? Đám cưới ấy sẽ thế nào nhỉ? Chắc phải hạnh phúc lắm vì cuối cùng Bố Mẹ em cũng tống được trái bom nổ chậm ra khỏi nhà mà.

Nếu sau này bọn mình yêu nhau, bọn mình sẽ bán cao ngựa cùng nhau anh nhỉ. Anh có tình nguyện đi ship hàng giúp em không? Em sẽ trích % hoa hồng cho anh đấy^^

Nếu sau này bọn mình yêu nhau, em sẽ vẫn phải sống cuộc sống của em nữa. Em vẫn muốn tụ tập cf với bạn bè, em vẫn có những người bạn là nam giới. Anh có đồng ý thế không?

Nếu sau này bọn mình yêu nhau, anh đừng phản bội em nhé :D Vì em yêu là yêu hết mình đấy, đừng có làm tổn thương em nhé:D

Nếu sau này bọn mình yêu nhau, em sẽ không phải đăng những trạng thái buồn bã trên zalo nữa, vì mọi chuyện, có anh ở đây rồi mà. Anh nhỉ :D

Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016

Không có chuyện gì là chuyện lớn!!!!!

Tối nay gọi điện cho Bố hỏi thăm tình hình ở nhà thế nào^^. Nghe giọng Bố chán đời lắm, trong bụng nghĩ chắc ông bà ở nhà lại cãi nhau nên hỏi Bố ai ngờ thật.

Hóa ra ông bà giận dỗi nhau cũng từ qua rồi. Âu cũng vì tiền và tiền. Mình thì đau hết cả đầu. Nghe thấy thì cười thôi, vì cũng làm hết sức có thể rồi.

Nghĩ buồn thôi.

Có lẽ Mẹ giờ khó tính, hay cằn nhằn, ủ dột, suy nghĩ nhiều, bệnh tình vắt kiệt sức nên suy nghĩ có phần ấu trĩ.

Giờ khác gì trẻ con đâu...

Ở nhà căng thẳng quá. Nhiều lúc mình chán chả muốn về. Trên này thì cũng chán nốt, chả có cái vẹo gì vui cả. Nơi đâu là niềm vui cho mình nhở :)

Ngồi nghe Anh cứ đi đi, nghe đi nghe lại mãi chả chán. Nghe cả ngày nay rồi, nghe mãi một bài.

Sao người ta có thể yêu nhiều người cùng một lúc vậy nhở?

Sao khi mới chia tay mà người ta có thể yêu người khác ngay vội được nhở?

Sao trái tim của người ta nhiều ngăn thế nhở?

Sao người ta có thể ngủ với nhiều người thế nhở?

Một cái xã hội sao phần con lớn hơn phần người thế nhở?

Mình chịu:D

Chả còn niềm tin vào cái giề nữa rồi...

Không lẽ ở vậy suốt đời nhở :D

Thôi, cứ tĩnh tâm để chờ người đờn ông của đời mình vậy nhở :D

Một mình thì có làm sao đâu nhở?

Có chuyện gì là chuyện lớn đâu^^.

Chuyện gia đình, cũng nhỏ thôi:)

Chuyện tình yêu, cũng nhỏ thôi:)

Hãy nghĩ là nó nhỏ, thì nó sẽ nhỏ thôi mà.

Hehe

Thứ Hai, 20 tháng 6, 2016

Dở hơi

Hôm nay, tôi lại nhớ đến anh rồi đấy ^^

Hôm nay, tôi quệt vào cái ô tô. Tôi sợ, tôi hú vía, tôi nghĩ tôi thật may mắn. Do cái tội của tôi không để ý gương chiếu hậu.

Lòng tôi bủn rủn và thầm nghĩ, may quá không sao.

Đến công ty, tôi chia sẻ điều này với 2 người. Chỉ có đứa bạn là an ủi tôi. Tự nhiên, tôi thèm câu mắng mỏ yêu thương đến thế. Tôi nghĩ đến anh, nếu như tôi nói điều này với anh, chắc anh lại mắng tôi là : đi đứng không nhìn à, bla, bla... và tôi cảm thấy mình bé nhỏ đến nhường nào :(

Tôi cũng muốn làm nũng mà. Anh biết chứ :(

Tự nhiên, tôi lai nhớ lần tôi khóc lóc khi Mẹ tôi đau. Anh lo lắng, bỏ công việc về nhà an ủi tôi:( Tôi cảm động.

Tôi bị nhớ anh rồi đấy :(

Nhớ người không nhớ mình :)

:(:(:(:(

Ngồi không làm được. Hình ảnh cái lưng của Mẹ mình cứ hiện ra. Nhớ cái khoảnh khắc sờ vào nó. Rơm rớm nước mắt.

Chắc Mẹ mình nghĩ nhiều lắm, nghĩ về ngày không xa, không còn được ở trên thế gian này nữa.

Nghĩ cho thằng em mình.

Ôi buồn.

Một ngày, có lẽ không xa nữa đâu. Mình phải chấp nhận cái sự thật này phải không:(

Mình sẽ phải đi tiếp thế nào nhỉ?

Nhiều lúc mình ích kỷ, nhiều lúc mình thật xấu xa, thật ích kỷ khi nghĩ đây là hậu quả, cái giá mà Mẹ mình phải nhận:(

Nhiều lúc mình ghét Bố mình, ghét cả Mẹ nữa, đối xử với Bà không tốt.

Nhiều lúc ích kỷ muốn lấy chồng quách đi. Rồi ích kỷ nghĩ gia đình mình như thế làm mình khổ, mình đã có những suy nghĩ ích kỷ như thế đấy :(

Mình nhiều lúc mệt mỏi, muốn sống cho bản thân mình.

Sao mình ích kỷ vậy trời.

Dịu của ngày xưa muốn lo lắng, toàn tâm toàn ý cho gia đình đâu rồi :(

Tại sao giờ lại có những suy nghĩ ích kỷ như vậy hả Dịu :(

Híc, có lẽ xuất phát từ những lúc nhìn thấy Bố Mẹ mình xung đột với Bà. Mình buồn, buồn vì nói mãi không nghe. Có lẽ từ những lúc đó, dần dần, tí một, tí một và tình cảm dành cho Mẹ mình không như ngày đầu nữa.

Nhưng, mỗi khi nhìn Mẹ vật lộn với cơn đau, không khỏi nghẹn lòng.

Haiz.

Hôm trước về ngủ với Mẹ, cả đêm Mẹ chả ngủ được. người xanh xao quá.

Mình phải làm gì bây giờ :(
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design