Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

Một Mình



Mạnh mẽ lên nào cô gái.

Một mình thì có sao?

Cô khỏe mạnh mà. Cô có bị khuyết tật chỗ nào đâu? Cô có thể tự kiếm tiền mà? đúng không ?

Thế thì cô còn tủi thân cái gì ?

Tủi thân là khi nhìn thấy đôi nọ đôi kia tung tăng dạo phố.

Tủi thân là khi ốm chẳng ai hỏi thăm.

Tủi thân là đi làm về lại hì hục nấu cơm, ăn cơm một mình, rồi lại lao đầu vào công việc.

Một ngày chừng nấy việc là chừng nấy cái tủi thân.

Tủi thân vì cảm thấy cô đơn, không có ai chia sẻ.

Muốn ở cạnh đứa bạn mình, dựa vào nó, khóc cho thỏa thích. Hoặc những lúc buồn lang thang đâu đó với nó. Như ngày xưa đi học, 2 đứa đạp xe đi khắp thành phố mà chẳng thấy mệt.

Cứ ngồi nhớ quá khứ, được gì nhỉ ? Nhưng hiện tại thì có gì ?

Mạnh mẽ lên nào cô gái. Vươn vai lên nào cô gái. Mỏi thì nghỉ. Mệt cũng nghỉ. Xong rồi lại đứng dậy!

Nhé !

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

Nhớ....!


- Hôm nay anh vào trong trường em ạ, trường giờ khác nhiều lắm
- Thế ạ, anh làm em nhớ trường quá !
- Anh nhớ chỗ anh với em, với Quý tập xe.
- Nhiều lúc nhớ lại cứ rưng rưng anh ạ.


Thật vậy. Ở xóm trọ 2 năm. Nhiều kỷ niệm quá với mình. Điều quan trọng là tình cảm của mọi người rất thân thiết, coi nhau như người trong nhà, giúp đỡ nhau trong học tập cũng như những vấn đề trong cuộc sống. Giữa cái đất Hà Nội bon chen này, đào đâu ra những người Bạn như vậy nữa. Nhớ ! Cũng phải thôi....

Có những lúc nhớ về quãng thời gian ấy, mắt ta lại rưng rưng. Những giọt nước mắt của hạnh phúc, nhớ mong, buồn tủi cứ thế chảy dài trên má.

Nhớ những quãng đường cùng nhau đi học !

Nhớ quãng đường cùng nhau đi chợ, chuyện trò rôm rả.

Nhớ quãng đường cùng nhau đi tập thể dục mỗi chiều.

Nhớ góc sân nhỏ có lá mít vàng rơi đầy, là nơi tụ tập, giao lưu của những con buôn dưa lê, bán dưa chuột.

Nhớ mùi mít thơm lừng trước ngõ.

Nhớ cây sung, cây ổi nhà hàng xóm.

Nhớ những con người - đã lâu rồi - không còn liên lạc.

Có những nỗi nhớ chẳng biết nói thành tên. Như Tế Hanh đã từng nói "tôi nhớ cả những người không quen biết" !

Vậy là chúng ta đã đi qua nhau như thế, để lại trong lòng mỗi người là những xúc cảm chẳng thể nào quên :)




Thứ Năm, 3 tháng 7, 2014

Có thể một ngày... Chúng mình sẽ lại yêu :)


Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.

Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…

Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.

Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…

Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.

Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…

Em ngồi nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?

(Sưu tầm)

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014

Tiếng Thu


Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức ?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ ?

Em không nghe rừng thu,
Lá thu kêu xào xạc,
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô ?

Lưu Trọng Lư

Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014

Nếu vắng anh :(


Nếu vắng anh trong lòng em buồn
Đêm mong chờ anh đến
Nếu vắng anh như mùa thu tàn
Lá rơi đầy trước ngõ
Và nếu vắng anh mưa rơi nặng hạt
Hoa không rực hồng
Buồn ngẩn ngơ mãi thôi.

Ngồi nhớ nhớ anh cho lòng mênh mang
Hạnh phúc lắng nghe anh cười anh nói
Thầm hát hát cho anh về bên em
Để xót xa cuốn trôi ta vào yêu thương.

Sẽ là con đường, sẽ là bờ vai êm
Để cuốn trôi anh đi về

Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2014

Gồng


Lại một ngày chủ nhật nữa, một ngày chủ nhật như bao ngày

Nỗi buồn ơi, đừng có đeo bám tao nữa.

Cảm xúc ơi, đừng có kéo lý trí của tao xuống nữa.

Lý trí ơi, mạnh mẽ lên đi, đừng có trói buộc suy nghĩ bằng những hình ảnh đó nữa. Đừng xoắn lấy, đừng để tao phải quằn quại gồng mình lên nữa.

Tao lớn rồi mà.

Bao nhiêu lần rồi mà.

Sao tao vẫn trẻ con như vậy ?

Sao tao cứ chìm đắm trong những nỗi ưu tư và muộn phiền như vậy ?

Sao không cho mình một cơ hội khác đi, làm khác đi, làm mới đi, sao cứ chìm đắm trong quá khứ như thế !

25 tuổi rồi cơ mà !

Sắp hết xuân rồi đấy !

Sao cứ để tuổi xuân của mình qua đi bằng những ngày tháng buồn bã như thế này ?

Làm sao lại như thế?

Cứ nhốt mình trong phòng tự kỷ, liệu có làm gì được hơn không ?

Đứng lên đi, ngoài kia thế giới bao la lắm, đâu nhỏ nhoi như căn phòng chật chội nhìn đâu cũng thấy kỷ niệm như thế này !

Rồi cứ ở đây, rồi lại nhớ, rồi lại tiếc, rồi lại buồn !

Thôi mà, đừng như vậy nữa.........

Gồng mình lên, mày mạnh mẽ mà............

Thay Đổi


Hôm qua Mẹ gọi điện hỏi con gái :

Mẹ : Sao lâu nay không gọi về cho Mẹ ?

Con : Công việc con vẫn còn chưa đâu vào đâu, nên con chưa muốn gọi về, sợ ở nhà lo lắng.

.....

Hai mẹ con cứ thế nói chuyện với nhau, rồi mình khoe với Mẹ :

Con : Mẹ ơi, con được trúng thưởng chương trình làm tóc miễn phí, thứ 2 tuần sau con đi làm tóc Mẹ à !

Mẹ : làm gì mà làm, không làm, mày làm về đây tạo cạo trọc...

Con : bây giờ con lớn rồi mà Mẹ, phải thay đổi tí chứ, để một kiểu này bao nhiêu năm rồi mà :(

Mẹ : không lớn liếc gì hết, cái răng cái tóc là vóc con người, không cắt !

Nghe xong câu đó mình chỉ cười. Đúng vậy, với Bố Mẹ, con cái dù có lớn đến đâu vẫn chỉ là những đứa trẻ con, vẫn muốn được che chở, bao bọc. À, mà còn câu này nữa của Mẹ mới làm mình buồn cười thêm nè. Mẹ bảo chứ : cô Linh Phương cô để tóc bán được 2 triệu đấy.  Mình bật cười : thôi Mẹ ơi, con có phải ngày xưa nữa đâu, con không bán đâu ! Con để kiểu này lâu rồi, nên thay đổi tí chứ !

Phải rồi, bao nhiêu năm qua, mình vẫn giữ một kiểu tóc vậy, chẳng có tí thay đổi nào. Cứ mỗi lần đi cắt tóc, mình lại sợ, sợ họ cắt quá ngắn cái mái tóc của mình. Còn nhớ hồi đó là năm thứ 1, mình ra tiệm tóc cắt bớt đi, ai ngờ họ cắt rất nhiều của mình. Nhìn xuống nền mà xót xa, xít thì phát khóc ngay lúc đó. Còn bây giờ, chắc chả đến mức như vậy nữa. Lớn rồi mà, sẵn sàng chấp nhận những điều mới !

Phải thay đổi chứ nhỉ, thay đổi để biết những khía cạnh khác của bản thân mình. Cứ lặp đi lặp lại một con đường cũ kỹ thì cũng thấy chán ! Thay đổi để biết mình đẹp hay xấu, mà biết đâu cắt tóc là có nhiều điều may mắn đến với mình thì sao ?

Nhưng, chắc là cũng có nhiều thứ, muốn thay đổi, nhưng mãi chả thay đổi được. Hoặc chỉ thay đổi được một chút còn lại cảm xúc vẫn vậy. Đó chắc là tình yêu !

Tình yêu à, đến bao giờ mới quên lãng được, đến bao giờ mỗi lần nhắm mắt đi ngủ những kỷ niệm cũ không hiện ra. Vẫn gương mặt đó, ánh mắt đó nhưng thấy xa vời quá. Không còn trìu mến như trước. Không còn quan tâm như trước. Cứ lặng lẽ bước đi nhanh qua đời nhau như vậy. Có cảm giác như 2 người đang chạy mưa, chạy để tránh khỏi bị ướt, chỉ muốn chạy nhanh, chạy nhanh đến những nơi an toàn nhất. Không muốn bản thân mình bị ướt để gặp đối phương dù có như thế nào. Tình yêu đôi khi ích kỷ thật đó, cái tôi cá nhân quá lớn hay tình yêu không đủ lớn để bất chấp tất cả ?

Thay đổi thôi, bao nhiêu năm qua ta mộng mị trong cơn mê tình rồi. Giờ là lúc ta tỉnh, tỉnh để thấy ngày mai có cầu vồng !

Tạm biệt mày nhé, mái tóc ngày xưa....
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design