Thứ Năm, 30 tháng 6, 2016

Tương tư chàng Công An

Zời ạ.

Trước kia tôi vốn rất ghét Công An, ghét cay ghét đắng vì nghĩ cái nghề này nó tiêu cực, toàn ăn tiền của dân. Ấy thế mà thời gian này tôi lại bị cảm nắng chàng Công An có chết không cơ chứ.

Híc, tôi đã đẩy họ ra rồi cơ mà. Tại sao giờ tôi lại nhớ hơn là thế quái nào nhỉ?

Tôi không hiểu nổi mình nữa.

Tại sao nhỉ?

Từ hôm không nói chuyện nữa, đêm nào tôi cũng mơ thấy họ. Có hôm mơ ngồi sau xe họ đèo, buồn ngủ, tựa vào lưng họ ngủ, ôi sao mà lãng mạn đến vậy.

Rồi hôm qua mơ họ quay lại với ny cũ. Lòng buồn rười rượi....

Ôi, tôi tưởng con tim tôi chai sạn rồi chứ, tại sao lại đi thổn thức vì một người mới gặp được có 2 lần vậy ta?

Ôi, ngấm từ lâu vậy trời. Say nắng ngay từ ngày đầu mà bây giờ vẫn chưa tỉnh à?

Ôi mẹ ơi. Cái cảm giác này cũng thú vị ra phết. Chỉ biết là, mỗi lần nhắc đến họ là lại mỉm cười. híc híc, có lẽ nào chỉ mình tôi đơn phương không ta?

Thôi, dù sao thì cũng chấm dứt rồi. Nghĩ là chi nhiều cho mệt. Nhở. Làm việc thôi. Nghĩ một tí thôi, rồi phải làm việc, phải làm việc.

Dùng lý trí để ép buộc cảm xúc theo ý mình. 

Hehehe

Thứ Tư, 29 tháng 6, 2016

Không biết nói gì....không biết đặt gì...

Lại là những suy nghĩ và trăn trở về gia đình...

Lòng mình cứ yên ả một tí, lại dậy sóng rồi.

Dạo này, mình suy nghĩ nhiều thế, chuyện dù có nhỏ cũng tốn thời gian suy nghĩ khá nhiều. Chả biết nữa, thấy mình sao ấu trĩ thế :(

Buồn.

Nghĩ đến cảnh gia đình sao mà buồn thế :(

Chắc tuần này không về, có lẽ để đến hôm lấy lương rồi về thể. Mình muốn ở trên này làm việc, rồi muốn trượt patin cho tốt. Dù sao bây giờ cũng chả có niềm vui nào ngoài làm việc và trượt patin cả.

Haiz...

Dù sao thì nỗi buồn vẫn song hành cùng mình. Nên chọn nó làm bạn thay vì trốn tránh nó. Đúng không nhỉ :)

Chuyện gia đình, cũng thế rồi. Thấy thương cho thằng em, thương nó.

Thấy buồn cho bố mẹ mình. Buồn cho 1 kiếp người. Buồn. Buồn. Buồn thật đấy :)

Thứ Ba, 28 tháng 6, 2016

Có ai không :)

Hôm qua là ngày gia đình Việt Nam nhỉ :D thực sự thì tôi chả có cái cảm xúc vẹo gì về cái ngày đó. Vì gia đình tôi, đang rất buồn.

Sáng nay thằng em lại nhắn tin, mẹ đau nọ đau kia, khàn tiếng, mắt mờ, rồi bảo hỏi bác sĩ. Ôi lòng tôi lại nổi sóng rồi. Tôi mới bình yên được có 2 ngày mà. Sao cái gì cũng nói với tôi vậy trời.............

Tôi mệt lắm rồi, tôi muốn buông xuôi.

Có ai không tôi mượn đỡ bờ vai
Hôm nay tôi buồn mệt nhoài đến chán
Có ai không đưa tay cho tôi nắm
Tôi lạnh rồi cần lắm một cái ôm
Có ai không cho tôi một nụ hôn
Một nụ cười và tâm hồn chia sẻ
Có ai không làm tôi thành mạnh mẽ
Tôi mệt lắm rồi tôi dễ buông xuôi. 

Buồn ơi là Ngủ ^^

Cái văn phòng này, cứ như thể là bị thiếu ô xy vậy. Sáng đến ai mắt cũng díu dịu lại. Chẳng còn tâm sức mà làm cái chi nữa cả.

Híc...

Tưởng buổi chiều ngủ dậy xong là thôi, ai ngờ mắt mình vẫn cứ dít dít vào sao á.

Bây giờ, ước gì cái văn phòng này ở trong một khu vườn thật là mênh mông, bên trên là tán cây xanh mát, cửa kính mở ra để đưa gió vào. Rì rào từng cơn một, gió tát hết vào mặt, vào da thịt, mơn man, mơn man, dịu nhẹ đến thế. 

Ôi, những cơn gió sẽ mang lại cho ta cảm hứng làm việc. Đúng không nhỉ?

Mơ mộng thế đủ rồi, nào có được đâu cơ chứ, khi mà xung quanh mình vẫn là những khối bê tông chắc nịch. Trời ạ. Cái văn phòng khô khốc với hàng đống máy móc bật liên tục 24/24 này thật là khô khan quá đi.

Giờ mà được ra công viên ngồi nhỉ. Có hồ nước mát lạnh, có bóng cây râm mát, có ghế đá, ngủ một giấc. Mới thích làm sao?

Giờ mà được về quê nhỉ, ngồi ở chỗ máy bơm nước như lần trước mình đi nâng bình thuốc sâu giúp bố rồi ngồi ở đó. Hít hà gió trời, thả chân xuống nghịch nước thì thích biết mấy.

Hình như... mình chỉ thích những điều rất đơn giản thôi mà. Sao mà khó vậy trời... trời ơi, thành thị này, sao khô khan đến thế :(

Thành thị này cũng cô đơn nữa mà, phải không :)

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016

Có phải mình đã... rồi không:(

Khó chịu, khó chịu thật.

Lâu lắm rồi mình mới lại có cái cảm giác này.

Thấy nhơ nhớ một người nào đó.

Ôi mình điên cmnr.

Đầu óc mình cứ lởn và lởn vởn.

Rồi mình lại nghĩ linh tinh.

Rồi lại muốn khóc.

Mình đã từng khóc vì nó rồi đấy.

Ôi mình bị điên à.

Mày có điên không hả Dịu :(

Híc, điên thật rồi.

Khó chịu nhở :(

Cứ sao sao á :(

huhuhuhu

Chủ nhật nhẹ nhàng^^

Ái za, định không viết gì, nhưng thiết nghĩ cần phải note một bài để đánh dấu cái NGÀY CHỦ NHẬT ĐẦU TIÊN MÌNH CẢM THẤY NHẸ NHÀNG.

Không còn cái tâm trí muốn lao ra ngoài đường nữa. Chỉ thích ở nhà để làm những việc mình cho là cần thiết, cụ thể là đi chợ, ăn và ngủ.

Phải, hôm nay ngủ thật đã. Lần đầu tiên ở cái phòng này mà mình ngủ trưa sâu đến thể. Ai đời ngủ đến tận 3h chiều bao giờ. Nói chung sướng, lại còn mơ đẹp nữa.

Bỗng thấy lòng mình nhẹ bâng, bỗng thấy mọi thứ thật nhẹ nhàng.

Thú thực, là cái chữ Nam nó cứ len lỏi trong đầu óc mình. Cứ nhẹ nhàng như một cơn gió vậy. Híc, lần thứ 2 mình biết thế nào là thích đơn phương một ai đó. Thật là khổ mà :D

Cơ mà thôi, thích thì cứ thích thôi. Không phải là của mình thì nên buông ngay từ đầu, sau này cho đỡ khổ. Chứ mình cũng sợ cái cảm giác bị bỏ rơi lắm roài^^

Ôi bạn Nam ơi, tớ thích bạn thật. Từ cái ngày nói chuyện với bạn, chẳng hiểu sao nữa. Ôi nhưng bạn biết tình cảm của tớ mà nhở. Hình như bạn không thích tớ.

Híc híc, chả hiểu sao, cứ như kiểu gà bông vậy trời.

Thích nhưng rất nhẹ nhàng. Kiểu có cũng được, không cũng chả sao ^^

Như cơn gió heo may vậy...

Thôi, bây giờ đi nấu cơm, đi tắm rồi tối đi trượt patin với bạn Hoàng.

Say oh yeahhhh ^^

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016

Khó...

Zời ơi là zời...

Tôi lại thất tình tập 3 :)))

Một cảm giác có phần nặng nề nhưng không kém phần thú vị :)))

Chỉ thấy buồn cười bản thân mình.

Tại mình hay suy nghĩ hay những gì đang diễn ra nó như vậy nhỉ?

Thôi, stop hết đỡ phải nghĩ nhiều.

1 là 1 mà 2 là 2. Nửa nạc nửa mỡ, như thịt ba chỉ. Mệt người. Như kiểu mèo vờn chuột. Nghỉ, nghỉ hết.

Ôi cái lòng mình nó nặng nề sao sao.

Thôi, mệt quá, muốn ngủ một giấc.

Mà sao thời gian trôi chậm quá vậy nhỉ :D

Ôi, thật là khó chịu mà :D
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design