Thứ Hai, 31 tháng 10, 2016

Gió lạnh đầu mùa

Ái gu, lâu lắm rồi mới ngồi viết lan man thế này. Ừ, thực ra thì cũng chả có mấy cảm xúc đâu, nhưng tự nhiên nhớ lại cái lạnh của những năm tháng sinh viên. Sao mà hạnh phúc đến thế... Một căn phòng nhỏ nhỏ xinh xinh, 2 cái chăn ấm áp. Chợt nhớ đến cái chăn mà Mẹ mua cho mình, nó theo mình bao nhiêu năm nay. 2 cái chăn đó, suốt từ thời sinh viên cơ mà. Nhớ Mẹ, nhớ Mẹ nhưng phải kìm lại. Muốn khóc mà không thể khóc nổi. Ừ, khóc để làm gì, đăng lên để làm gì khi người không còn nữa. Chỉ thêm ai oán, quyến luyến mà thôi.

Về nhà, việc đầu tiên là vào chỗ thờ Mẹ. Mẹ vẫn đó, cái hình ảnh Mẹ ngồi võng chẳng còn nữa. Mình cũng đã nghĩ đến từ lâu, từ lâu lắm rồi. Buồn khổ từ lâu rồi, nhưng mãi chẳng thể nguôi ngoai.

Hạnh phúc là gì ư. Chẳng biết...

Thôi làm việc...

Thứ Hai, 24 tháng 10, 2016

Con gái muốn hạnh phúc, thì đừng có tin ai :3

Mình từng đọc đâu đó câu thơ rằng :

"Tự mình phải hiểu mình thôi
Làm thân con gái một đời.
Buồn vui lặn vào trong mắt.
Nụ cười vẫn nở trên môi."

Ờ, đúng là phải tự mình phải hiểu mình. Tự mình làm vui mình, tự mình chăm sóc cho mình. Lại là cái cảm giác ấy, hụt hẫng, một tí thất vọng... 

Thế quái nào. Mới mấy hôm trước còn nhắn tin với mình, kiểu hối cmn lỗi kinh lắm. Mình chưa có động thái gì, ý định là quan sát xem thái độ như thế nào. Nay vào facebook thì thấy vẫn còn liên lạc với nhau. Thế mà bảo thế này thế kia. Mình cũng suy nghĩ cho cơ hội rồi. Ấy vậy mà đùa cợt với mình. Nghĩ mình là cái gì mà đùa cợt với mình vậy. Tại sao lắm người thích đùa cợt với mình vậy? Mình có hại ai đâu, mình có trêu đùa ai bao giờ đâu.

Đùa, lại bị những cảm xúc dở hơi ảnh hưởng đến công việc. Lại bị nó chi phối. Không sao, mình quen rồi. Sẽ qua hết. Lại đứng lên và đi một mình thôi.

Nhếch mép cười khỉnh :3

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

:(

Mẹ à..

Con nhớ Mẹ! Nhớ lắm!!!

Một ngày cũng có ít nhất một lúc con khóc. Khóc vì nhớ Mẹ. Vì biết rằng từ nay chẳng còn Mẹ nữa rồi.

Chắc là con phải học quen dần với điều đó!

Mẹ à, Mẹ ơi. Sắp bão rồi. Mẹ ở đó có ổn không. Mẹ có thấy lạnh không??? Con phải làm thế nào nhỉ. Con phải làm sao nhỉ?

Thời gian trôi chậm quá. Mãi chẳng hết ngày.

Tết này. Chẳng vui.

Giờ con chẳng hứng thú với việc gì cả. Con chẳng thích gì cả.

Trưa nay con bị quệt xe. Ơn trời, không sao. Cái xe xích bị hỏng một chút. Cơ mà nó cũng đến lúc phải sửa rồi. Mẹ giúp con phải không. Con dong xe. Con tủi thân. Con ngửa mặt lên trời. Con phải tự nhủ rằng : không được khóc, không được khóc, nhất quyết không được khóc.

Rồi về đến công ty, con nằm ra ghế, ngửa mặt lên trần nhà. Con khóc. Nước mắt con lã chã rơi. Nhưng con không muốn nói với ai, không muốn tâm sự với ai. Con cứ thích để trong lòng vậy. Con đã không muốn kêu than nữa. Dù có chuyện gì, con cũng không kêu ca nữa. Con học cách chịu đựng và giải quyết một mình. Rồi mọi chuyện, sẽ ổn hết, phải không Mẹ.

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2016

Mệt mỏi

Ờ, hôm nay mới thấm cái sự mệt. Kể ra mình cũng khỏe thật. Mấy ngày lo ma chay cho Mẹ, khóc lóc, buồn bã... ấy vậy mà hôm qua lên đây làm, vẫn đi lại bình thường, tối vẫn còn sức để sang nhà cái Thương nằm than vãn, kể lể với nó. Và hôm nay, thực sự là mệt.

Ước gì được về nhà ngủ một giấc ngon lành. Chả phải đến giờ đã phải dậy. Đôi mắt mình thấm đẫm sự mệt mỏi.

Ước gì...

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2016

Chơi Vơi

Cuối tuần vừa rồi về quê, mình xin nghỉ thêm 2 ngày nữa để đi cưới con bạn thân. Vậy là nó cũng chính thức cuốn chiếu theo chồng bỏ cuộc chơi... Chỉ còn mấy tháng nữa là nó sinh rồi, chỉ còn mấy tháng nữa thôi, mình muốn đi lang thang với nó cũng chẳng thể được nữa. Hà Nội lại chỉ còn mình mình với nỗi cô đơn dài theo năm tháng.

Ừ, về quê. Có vui được đâu cơ chứ. Làm sao vui nổi khi nhìn thấy Mẹ cứ ngoắc ngoải đau từng cơn, khó thở từng cơn. Làm sao vui nổi khi thấy bố cứ quát mắng Mẹ. Rồi Mẹ buồn vệ sinh, chẳng dám bảo với Bố. Thật cuối đời, ốm liệt giường, mới thấm cái sự nhục nhã và khổ sở đến dường nào. Mẹ bảo mình : Mẹ chỉ muốn chết đi thôi. Nhưng biết làm sao được Mẹ ơi khi mà cái nghiệp Mẹ vẫn chưa trả hết. Biết làm sao được hả Mẹ.

Đi xem bói về, con cũng không dám nói gì với Mẹ. Mẹ rơm rớm nước mắt. Mẹ biết được điều gì sắp xẩy ra rồi phải không Mẹ...

Lại thằng em bỏ học. Nó nhắn tin với con bảo Bố cho nó đi học lại. Nhưng mà, làm sao con tin nó được nữa, khi mà lúc trưa nó nhắn tin, chiều nó lại tiếp tục ra quán điện tử chơi. Con chịu thôi, con mệt với nó rồi. Nó chẳng hiểu, con cũng chẳng hiểu. Từ sâu thẳm, con thương nó, rất thương nó. Nhưng con ghét nó lắm. Nhiều lúc con chỉ nghĩ rằng con và nó chẳng may đầu thai vào nhà mình thôi, chẳng có tí tình cảm nào cả Mẹ ạ...

Con hiểu Bố chán chường. Con cũng chán. Nhưng chán nản sẽ chẳng giúp chúng ta đi lên đâu. Nó chỉ giữ chân mình lại, nó chỉ kìm hãm mình lại mà thôi.

Đi xem, họ bảo nhà mình có vong vào quấy quở. Con ghét cái vong đó. Tại sao lại thế. Tại sao cứ phải hành nhau mới hạnh phúc nhỉ. Tại sao họ chết rồi vẫn không để cho người sống được yên. Con ghét cái vong đó. Con ghét, con ghét, con ghetstttttttttttt. Và con không sợ nó đâu!!!!!!!!!!!!! Vì con chẳng sợ cái gì ngoài lẽ phải cả!!!!!!!!!!! Con luôn tin rằng, những người nào có TÂM sẽ luôn chiến thằng cái ác. Cái thiện sẽ luôn chiến thắng cái ác.

Họ bảo nó hãm con. Ờ, thích thì cứ hãm đi. Lòng con vẫn niệm phật, con vẫn suy nghĩ hướng thiện thì con chả sợ gì cả. Con chả sợ gì đâuuuuuu

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2016

Yếu Đuối

Lâu lắm rồi, mới có cái cảm giác này. Không biết có phải yêu không. Nhưng mà buồn. Buồn đến não nề.

Mình đã quyết định dứt rồi mà. Sao mình còn buồn. Sao còn mong ngóng. Sao còn mong đợi.

Trời.

Sao lại để tình cảm nó đến nông nỗi này.

Yếu đuối ghê cơ.

Lòng mềm nhũn ra cơ.

Cá tính của mình biến đâu mất rồi.

Cái tôi của mình đâu mất rồi.

Lòng kiêu hãnh của mình đâu mất rồi...

Mình đang chạy trốn phải không nhỉiii

Thứ Tư, 28 tháng 9, 2016

Đã Từng

Đã từng man mác buồn mỗi khi tan làm khi trời tối mịt. Cảm thấy cô đơn một chút.

Đã từng lâng lâng lòng khi ngửi thấy mùi hoa sữa phảng phất trong gió.

Đã từng buồn đến não lòng khi nghe một bản nhạc buồn.

Đã từng nghĩ tình yêu là tất cả...

Nhưng giờ nhận ra. Mọi thứ đi qua chỉ là hư vô mà thôi.

Và đến bây giờ, tan làm, thản nhiên xuống lấy xe và phi một mạch về nhà.

Chẳng buồn khi không có ai đó chờ phía dưới.

Ờ, thì cũng có những lúc nhớ tới ngày xưa. Nhưng nghĩ lại, thấy mọi chuyện sao nhẹ nhàng đến thế.

Hôm qua đi ăn với con bạn. Kể nhiều chuyện ngày xưa, nhắc lại nhiều kỷ niệm. Nhưng bằng một tâm thế cực kỳ nhẹ nhàng, chẳng chút vấn vương, chẳng chút hờn trách. 

Thời gian là một liều thuốc hữu hiệu thật. Nó giúp ta xua dịu nỗi đau. Nó giúp ta sống vị tha và độ lượng hơn. Nó giúp ta nhận ra trên đời này tình yêu không phải là tất cả nữa.

Tuổi trẻ của mình, bao nhiêu năm học của mình, gắn liền với chữ Yêu. Yêu như điên dại, như không có ngày hôm qua. Nhưng chẳng bao giờ mình hối hận bởi những tháng năm đó.

Năm tháng dạy cho mình nhiều thứ. Và điều quý báu mình học được đó là học cách buông bỏ những thứ không thuộc về mình để sống nhẹ nhàng hơn...

Để rồi, tự nhiên trong đầu bây giờ. Lại nghĩ đến một người khác. Cái hình bóng ấy cứ luân quẩn đâu đây, nó cứ len lỏi vào tâm trí mình mọi lúc mọi nơi. Cái tên đó, cái mặt đó, cái dáng đó, nó cứ hằn vào não mình. Đến là ghét, cực kỳ là ghét.

Mình ghét phải yêu một ai đó.

Ghét phải nhớ về ai đó.

Ghét, ghét cực kỳ ghét.

Nhưng mà tại sao mình không điều khiển được nhỉ. 

Đếch biết là tại sao luôn á.

Họ có gì đâu nhỉ, có hợp với mình đâu nhỉ. Người thì béo, nói chuyện thì nhiều lúc cọc cằn, giống mấy đứa con trai ngồi uống rượu chém gió, bốc khoác với nhau. Lại làm cái nghề lắm tiêu cực, trước đó mình vốn rất ghét, hoàn cảnh khác xa với nhà mình. Đẹp trai thì bình thường, IQ không biết có cao hơn mình không. Vậy mà tại sao nhỉ, tại sao nhỉ, tại sao nhỉ.....
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design