Sáng thứ 7 rảnh rỗi. Mọi việc làm xong hết từ ngay qua rồi. Báo cáo báo ciếc. Đúng như câu nói của sếp : đừng để thứ 7 phải làm việc.
Ừ. Người ta vẫn thường bảo : rảnh rỗi sinh nông nổi mà nhàn cư vi thì bất thiện. Ấy thế mà thật. 1 năm rồi, sao cái cảm xúc đó vẫn còn nguyên vẹn. Sao vẫn khó chịu, sao vẫn nặng lòng, sao vẫn bất an, sao vẫn hồi hộp, sao tim vẫn thụt xuống?
Vẫn biết, thế giới này là do mình tưởng tượng ra. Vẫn biết, mọi chuyện đều do cách nghĩ của mình mà ra cả. Ấy vậy mà cớ làm sao, cớ làm sao mà mình vẫn thế, mình vẫn dừng tại chỗ đó, như một quy luật. Nặng nề....
Buồn. Thất vọng. Hụt hẫng. Vì điều gì? Vì cái điều mà mình đáng nhẽ ra phải vất đi cách đây 1 năm, vậy tại sao nó lại như vẫn còn đây.
Haizzzz. Mệt mỏi vch
Thôi, kệ xừ nó, dù sao thì trưa nay cũng về quê rồi. Về quê là vất hết đi nhé. Vất hết đi nhé. Chỉ giữ lại những niềm vui thôi nhé.
Mọi thứ, đều là giả dối hết mà. Tin làm méo sao được. Sao cứ thích lừa nhau như thế chứ??????????
Ngẫm lại bài thơ, chưa bao giờ là cũ :
Tự mình phải hiểu mình thôi
Làm thân con gái một đời
Buồn vui lặn vào trong mắt
Nụ cười vẫn nở trên môi...
Ai biết ngày mai thế nào. Hôm nay còn sống, cứ cười cái đã. Cười cho cuộc đời thêm thênh thang. Ahihi
Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2017
Thứ Ba, 14 tháng 2, 2017
Viết cho một ngày thấy quá đỗi chông chênh!!!!
Ai đó sắp đi, sắp đi khỏi đất nước này. Dù thời gian ngắn thôi, nhưng sao tự nhiên mình thấy thổn thức.
Muốn gặp, nhưng không dám nói.
Muốn nói nhớ, nhưng cũng không dám.
Bởi, phải kìm lại. Nói ra để được gì. Mình đã đủ rộng lượng và bao dung tha thứ những lỗi lầm cũ chưa?
Chưa!!!
Chưa bao giờ mình quên...
Tối qua đau đầu, uống hai viên panadol vào, sao tự nhiên đầu cứ tỉnh táo một cách lạ thường. Híc, hay uống phải thuốc đểu nên tác dụng phụ?????????
Mệt !!!!!
Thứ Hai, 6 tháng 2, 2017
Nhớ Mẹ...
Tự nhiên bị nhớ Mẹ thế, nhớ kinh khủng!!! Ước gì có Mẹ ở đây, ước gì Mẹ trở lại. Nhưng, phải kìm lại vì đang trong giờ là việc. Không được để nước mắt rơi, không được cho ai biết, phải cứng rắn!!!!!!! Phải, và phải như thế....
Haizzzz....
Cảm thấy mệt mỏi, khi phía trước còn nhiều cái phải lo. Cảm thấy một mình. Cảm thấy tủi thân. Mệt, mệt vãi...
Thôi, than cũng chả để làm gì. Haizzzzz.... Mẹ ơi...
Haizzzz....
Cảm thấy mệt mỏi, khi phía trước còn nhiều cái phải lo. Cảm thấy một mình. Cảm thấy tủi thân. Mệt, mệt vãi...
Thôi, than cũng chả để làm gì. Haizzzzz.... Mẹ ơi...
Thứ Tư, 18 tháng 1, 2017
Mong đến Tết
21.12 âm lịch. Ngồi làm mà chả muốn làm rỳ cả, chỉ mong đến Tết nhanh nhanh. Bằng giờ tuần sau chắc đang ở nhà cmnr.
Về nhà, dọn bàn thờ, mua lễ, gói bánh chưng...
Năm nay chẳng còn Mẹ nữa, trống vắng. Mùng 1 tết. Chắc chả còn vui như xưa....
Tết, Tết, và Tết....
Nhớ Mẹ...
Nhớ mà chả dám nói, chả biết nói với ai, chả biết chia sẻ cùng ai. Lúc nào cũng tạo cho mình một cái vẻ ngoài tươi tỉnh và mạnh mẽ. Chả muốn cho ai biết là mình đang yếu đuối, đang mệt, đang muốn nghỉ ngơi.
Ái zaaa
Lắm việc quá, giá mà được trốn về đi lấy giầy để gửi cho khách. Được trốn về đi mua dừa về làm mứt cuối tuần cho đủ. Híc híc
Đời chả như là mơ....
Về nhà, dọn bàn thờ, mua lễ, gói bánh chưng...
Năm nay chẳng còn Mẹ nữa, trống vắng. Mùng 1 tết. Chắc chả còn vui như xưa....
Tết, Tết, và Tết....
Nhớ Mẹ...
Nhớ mà chả dám nói, chả biết nói với ai, chả biết chia sẻ cùng ai. Lúc nào cũng tạo cho mình một cái vẻ ngoài tươi tỉnh và mạnh mẽ. Chả muốn cho ai biết là mình đang yếu đuối, đang mệt, đang muốn nghỉ ngơi.
Ái zaaa
Lắm việc quá, giá mà được trốn về đi lấy giầy để gửi cho khách. Được trốn về đi mua dừa về làm mứt cuối tuần cho đủ. Híc híc
Đời chả như là mơ....
Thứ Năm, 29 tháng 12, 2016
2016 khép lại...
Những ngày cuối năm 2016, cảm giác vẫn cứ chậm chạp như vậy. Đặc biệt là tối hôm qua, một lần nữa, cái cảm giác gần 1 năm qua lại xuất hiện. Nó như một vòng tròn, cuốn lấy mình...
Lại là cái cảm giác đau lòng, hụt hẫng và xen lẫn chút chua xót.
Đau lòng vì thấy mọi chuyện không như mình nghĩ.
Hụt hẫng vì đã đặt niềm tin một lần nữa.
Và chua xót vì cái cách mà người ta cư xử với nhau.
Cuộc sống này đầy rẫy sự dối trá. Dối trá chưa bao giờ chấm dứt như thế sao. Mình không hiểu nổi. Tại sao lại phải lừa dối nhau mới hả hê. Hì. Thật là nực cười.
Lửa thử vàng, gian nan thử sức và thời gian thử thách lòng người :)
Thứ Ba, 6 tháng 12, 2016
Trưởng thành là khi...
Đến một độ tuổi nào đó, người ta cứ tự nhiên lớn lên, tự nhiên biết suy nghĩ sâu sắc và tự nhiên cảm thấy những gì mình buồn phiền trước giờ thật là vô vị.
Trưởng thành là khi, buồn mấy cũng nén chặt trong lòng, lo mấy cũng nén chặt. Chẳng muốn bọc lộ cái gì ra bên ngoài cả. Mệt mỏi ư, ừ thì có, nhưng bọc lộ ra thì được gì. Chi bằng giữ trong lòng rồi tự mình giải quyết có phả hơn không?
Trưởng thành là khi, đau đến mấy cũng không được nói ra, khổ đến mấy cũng cắn răng chịu, mệt đến mấy cũng phải tự đứng dậy.
Trưởng thành là khi ai đó nói gì sau lưng, bỏ qua và tập trung vào làm việc của mình.
Trưởng thành là khi, bực tức với ai đó, nhưng thay vì giận dỗi, tìm cách nghĩ tốt về họ, xuề xòa và bỏ qua hết.
Trưởng thành là khi, chẳng chấp những thứ vặt vãnh, chẳng tính toán so đo những điều nhỏ nhoi. Học sống vị tha để tâm hồn thanh thản.
Trưởng thành là khi, nhớ Mẹ đến mấy, cũng nén chặt, chẳng thể nói với ai, chẳng thể tâm sự với người thân, vì sợ họ còn nhớ hơn mình...
Muốn đăng ảnh Mẹ lên, nhưng sợ, sợ mọi người thấy. Dù sao thì, Mẹ đã khuất rồi, để Mẹ yên nghỉ thôi. Phải không Mẹ.
Con Yêu Mẹ.... Mẹ ơiiii
Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2016
Chủ nhật của tôi
Bỗng dưng đến một lúc nào đó, đến một độ tuổi nào đó, bạn đến một nơi nào đó, và nhận ra rằng, nó không thuộc về mình...
Cũng phải thôi, vì ai rồi cũng phải lớn lên, khi mà bạn đến những nơi toàn người trẻ tuổi, toàn sinh viên, bạn sẽ nhận thấy mình lạc loài. Rồi mình là ai trong cõi đời này.
Như hôm qua đi trên phố đi bộ. Lần thứ 2 mình đi, bỗng thấy nó nhạt nhẽo đến lạ. Chẳng có gì toàn người với người. Lần đầu tiên rất thú vị, có lẽ là ở chỗ thấy nó lạ, vì lạ nên thấy thú vị, rồi đến lần thứ 2 bỗng nhàm chán. Chỉ thấy toàn người là người, đi dạo quanh một cái hồ đã bao nhiêu lần đi mà không chán. Có lẽ điểm mà không chán nhất chắc chỉ có Hồ Tây. Ngồi ở ven hồ, uống nước, nhìn ra mặt hồ phẳng lặng. Hoặc nếu lên Hồ Gươm, chắc thích thú nhất là ngồi nghe các ban nhạc đánh đàn.
Rồi một ngày, một khoảnh khắc nào đó, bạn chợt nhận ra, bạn vẫn còn yêu ai đó. Ờ, đó là khi vô tình làm họ buồn, và nghĩ chắc họ buồn lắm, làm mình cũng buồn theo, buồn rồi khóc. Ừ, bao giờ nhỉ, đến bao giờ lòng mình mới nhẹ như bâng như ngày xưa. Hôm nay, nó lại thổn thức, thật là mệt. Nhưng chỉ một lúc thôi. Vì còn rất nhiều việc đang chờ mình làm, mà mình thì lười quá...
Chủ nhật của bọn nó, là thi nhau đi ăn cưới, thi nhau up ảnh cưới lên mạng xã hội, híc híc, giờ bỗng thấy sợ facebook. Sợ phải lên ngắm ảnh bọn nó cưới. Cưới hết, và chỉ còn lại những người cô đơn như mình, những người tan vỡ, những người thật khó để yêu lại lần thứ hai. Thật khó...
Chủ nhật của mình, là sáng đi ra Mỹ Đình giao hàng, là về giúp đứa em đánh cái biên bản họp, là ngồi Photoshop chỉnh ảnh giầy, và giờ là viết nốt một bài hôm trước đăng ký, rồi giải quyết nốt việc cộng tác viên, và đến 4h thì đi mua sắm với đứa bạn... bảo vào thăm ông họ trong Việt Đức mà chưa được, có lẽ để tối mai.
Ôi chủ nhật bận rộn của tôi!!!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)