Trưa, chẳng ngủ được. Dậy tự nhiên lại buồn buồn, trống trải, chả muốn làm cái gì cả. Sao thấy mọi thứ bây giờ nó nhạt nhẽo. Mình cần gì? Mình muốn gì? Mình cũng không biết.
Tự nhiên, thèm được yêu thương, thèm được nhõng nhẽo. Cũng 1 năm rồi mình không có cái cảm giác ấy. 1 năm cô đơn và không liên lạc với người cũ. Không vào tường facebook, không care bất cứ một thứ gì. Ok thôi mà. Mọi chuyện rồi sẽ qua. Cứ im lặng rồi sẽ qua thôi.
Rồi thấy chông chênh, thấy buồn. Sao tâm trạng cứ lạ lạ. Không biết nói nên lời thế nào.
Ngày trước, mình còn muốn đi đâu đó. Và giờ, cũng muốn đi. Thôi tối rủ đứa em ra bờ hồ chơi vậy. Thèm cái cảm giác dễ chịu ở Hồ Gươm. Thèm lắm!!!
Thứ Ba, 27 tháng 8, 2019
Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2019
Viết cho một ngày Mưa
Hà Nội hôm nay mưa gió. Tình cờ mở ngày này năm xưa ra xem. 6 năm trước. Cũng mưa gió như vậy. Và cũng 3 năm trước, cũng mưa gió như thế. Bỗng nhớ những ngày làm ở FPTShop quá. Nhớ những ngày mưa gió đến công ty, ướt như chuột lột, mải móng lên chấm công. Nhớ cảnh đội áo mưa sụp sụp ở nhà xe lên văn phòng.
Mới đó thôi, mà cũng đã 3 năm rồi. 3 năm qua, nhiều mối quan hệ đã ra đi mãi mãi, chỉ vì những sự hiểu lầm, chỉ vì cái tôi cá nhân, và có lẽ vì nhân duyên đã hết.
Hà Nội hôm nay mưa, hôm nay cũng là chủ nhật. Mình không phải đi làm như mọi tuần. Sáng từ Hải Phòng về, ăn uống no say, lên ngủ một giấc. Dậy xem cuộc đua kỳ thú. Lại bất chợt nhớ những ngày đó, cũng thứ 7, chiều về là mình ngồi xem Bố ơi mình đi đâu thế. Tối chuẩn bị đi chợ, nấu cơm. Cuộc sống cứ bình yên trôi qua như thế thôi nhỉ. Ngày ngày đi làm, tối về nấu cơm, hàn huyên nói chuyện. Cần gì hơn. Nhưng có lẽ con người chưa bao giờ biết đủ, họ luôn muốn hơn thế, muốn hơn thật nhiều.
Trời mưa, mở nhạc phim bản tình ca mùa đông. Thấy nhẹ nhàng quá. Thôi làm việc tiếp đơiiiii. Chơi mãi cũng chán nhờ!!!!
Mới đó thôi, mà cũng đã 3 năm rồi. 3 năm qua, nhiều mối quan hệ đã ra đi mãi mãi, chỉ vì những sự hiểu lầm, chỉ vì cái tôi cá nhân, và có lẽ vì nhân duyên đã hết.
Hà Nội hôm nay mưa, hôm nay cũng là chủ nhật. Mình không phải đi làm như mọi tuần. Sáng từ Hải Phòng về, ăn uống no say, lên ngủ một giấc. Dậy xem cuộc đua kỳ thú. Lại bất chợt nhớ những ngày đó, cũng thứ 7, chiều về là mình ngồi xem Bố ơi mình đi đâu thế. Tối chuẩn bị đi chợ, nấu cơm. Cuộc sống cứ bình yên trôi qua như thế thôi nhỉ. Ngày ngày đi làm, tối về nấu cơm, hàn huyên nói chuyện. Cần gì hơn. Nhưng có lẽ con người chưa bao giờ biết đủ, họ luôn muốn hơn thế, muốn hơn thật nhiều.
Trời mưa, mở nhạc phim bản tình ca mùa đông. Thấy nhẹ nhàng quá. Thôi làm việc tiếp đơiiiii. Chơi mãi cũng chán nhờ!!!!
Thứ Năm, 2 tháng 5, 2019
Khó chịu quá!!!
Một ngày mà tâm trạng cứ sao sao. Khó chịu và muốn tìm một cái gì đó mới. Đầu óc quay cuồng. Khó chịu. Từ ngày làm nhiều, mình cảm thấy đầu óc của mình khó chịu hẳn đi.
Mình muốn thoát ra khỏi cái môi trường này. Cảm thấy nó quá bí bách và chật chội. Ở đây giống như một vũng bùn lầy, càng ngày càng làm mình bị chìm xuống và trì trệ. Cảm giác khó chịu ngày càng bủa vây mình.
Mình thèm khát quá sự thay đổi, nó giống như những tia nắng ban mai dịu nhẹ vàng óng của mùa thu. Nó giống một cơn gió mát lạnh vào mùa hè. Lúc đó, nó sẽ làm cho mình có sức sống trở lại. Làm cho cuộc sống của mình trở nên có ý nghĩa hơn bao giờ hết. Mình thèm lắm những nụ cười đã từ lâu không còn trên môi của mình. Những nụ cười hồn nhiên, cởi mở, sung sướng thực sự. Giống như lúc mà mình mua được một món đồ gì đó mới, như xe máy hoặc đồng hồ chẳng hạn. Mình thực sự sung sướng mà.
Thời gian vừa qua, mình trăn trở rất nhiều, về công nghiệp, về những mối quan hệ trong công ty. Thực sự thì, không có gì cả. Làm một cv bao nhiêu năm, giống như một con kiến tha mồi vậy. Ấy nhưng mà, sự khác nhau đó là con kiến nó còn được chứng kiến cái tổ lớn lên từng ngày. Nhưng mình thì không. Chúng ta cứ làm một công việc giống như thầy bói xem voi vậy. Mình thèm lắm sự sáng tạo, thèm lắm đất cho mình tỏa sáng. Mình tin là mình làm được mà. Chỉ là chưa có môi trường mà thôi!!!!
Mình sẽ làm được mà, đúng không!!!!
Thứ Năm, 25 tháng 4, 2019
Chân trời mới!!!
Hà Nội những ngày này nắng nóng quá. Vậy là chỉ còn một thời gian nữa là mình xa cái nơi này. Hỏi mình có cảm xúc không. Có chứ. Hỏi mình có buồn không? Có chứ. Hỏi mình có vui không? Cũng có vui. Vì sao lại vui nhỉ?
Vui vì mình được đến một chân trời mới, được làm những việc mà mình thích, được thỏa sức sáng tạo theo ý của mình. Hồi bé mình đã từng nghĩ mình sẽ làm những việc sáng tạo. Mình thích ra ý tưởng và để cho người khác thực hiện. Hồi bé mình đã thích như thế rồi mà.
Gửi vào gió với mây. Đây là câu mà mình vừa nghe được trong bài Cơn Mưa Ngang Qua - Nhạc phim Những Cô Gái Trong Thành Phố do Khánh Linh thể hiện. Giọng hát trong trẻo, tình cảm và đầy nội lực của Khánh Linh đã truyền tải một cách rõ nét nhất thông điệp của bài hát. Những lo toan mệt mỏi của những cô gái ấy, chỉ thật bình yên khi về với gia đình.
"Đi về thôi em hỡi, bóng liêu xiêu cha đợi". Thật vậy, dù cuộc sống ngoài kia có đầy khó khăn và cạm bẫy thì ở nhà vẫn có người đợi em. Đó là cha mẹ của mình.
Lại tiếp tục câu chuyện công việc của mình. Tháng sau là mình đi học rồi. Mình đi làm chỗ mới rồi. Mình đã làm ở đây được gần 5 năm. Chứng kiến bao nhiêu người vào rồi lại ra đi. Và bây giờ mình là người ra đi. Góc phố, hàng cây ở đây vẫn thế. Chỉ có con người rồi sẽ khác đi...
Vui vì mình được đến một chân trời mới, được làm những việc mà mình thích, được thỏa sức sáng tạo theo ý của mình. Hồi bé mình đã từng nghĩ mình sẽ làm những việc sáng tạo. Mình thích ra ý tưởng và để cho người khác thực hiện. Hồi bé mình đã thích như thế rồi mà.
Gửi vào gió với mây. Đây là câu mà mình vừa nghe được trong bài Cơn Mưa Ngang Qua - Nhạc phim Những Cô Gái Trong Thành Phố do Khánh Linh thể hiện. Giọng hát trong trẻo, tình cảm và đầy nội lực của Khánh Linh đã truyền tải một cách rõ nét nhất thông điệp của bài hát. Những lo toan mệt mỏi của những cô gái ấy, chỉ thật bình yên khi về với gia đình.
"Đi về thôi em hỡi, bóng liêu xiêu cha đợi". Thật vậy, dù cuộc sống ngoài kia có đầy khó khăn và cạm bẫy thì ở nhà vẫn có người đợi em. Đó là cha mẹ của mình.
Lại tiếp tục câu chuyện công việc của mình. Tháng sau là mình đi học rồi. Mình đi làm chỗ mới rồi. Mình đã làm ở đây được gần 5 năm. Chứng kiến bao nhiêu người vào rồi lại ra đi. Và bây giờ mình là người ra đi. Góc phố, hàng cây ở đây vẫn thế. Chỉ có con người rồi sẽ khác đi...
Thứ Hai, 25 tháng 3, 2019
Muốn được nghỉ ngơi!!!!!
Lâu lắm rồi. Hôm nay ms động vào cái blog này. Thực ra là mệt quá. Mỏi quá. Nên mới nhớ đến nó thôi!!!!
Mấy tuần vừa rồi. Mình mệt quá. Thực sự mệt. Muốn được nghỉ ngơi quá. Mà chưa có nghỉ được. 1 tháng nữa. Bao nhiêu cái hẹn phải trả. Ôi. Tôi mệt muốn chết đi sống lại.
Cuối tuần vừa rồi tôi về Thanh Hóa ăn cưới con em. Tuần sau thì tôi lại phải đi Nghệ An ăn cưới đồng nghiệp. Tuần sau nữa tôi về quê, tuần sau nữa tôi hẹn đi Lai Châu với bạn tôi. Tuần sau nữa tôi hẹn đi Yên Tử với chị bạn. Híc Híc và có khi tuần sau nữa thì tôi về quê 30.4!!!!
Chỉ thấy mệt thôi mà!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Mấy tuần vừa rồi. Mình mệt quá. Thực sự mệt. Muốn được nghỉ ngơi quá. Mà chưa có nghỉ được. 1 tháng nữa. Bao nhiêu cái hẹn phải trả. Ôi. Tôi mệt muốn chết đi sống lại.
Cuối tuần vừa rồi tôi về Thanh Hóa ăn cưới con em. Tuần sau thì tôi lại phải đi Nghệ An ăn cưới đồng nghiệp. Tuần sau nữa tôi về quê, tuần sau nữa tôi hẹn đi Lai Châu với bạn tôi. Tuần sau nữa tôi hẹn đi Yên Tử với chị bạn. Híc Híc và có khi tuần sau nữa thì tôi về quê 30.4!!!!
Chỉ thấy mệt thôi mà!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Thứ Ba, 16 tháng 10, 2018
Vẩn vơ
Buồn bã quá nhỉ. Chiều cuối thu ngồi làm việc mà tâm trạng cứ như đang trên tận mây xanh. Nghĩ vẩn vơ đến những thứ xa rời với cuộc sống của mình ở thời điểm hiện tại. Nghĩ về tương lai, về ngôi nhà và những đứa trẻ mà méo biết chú rể là ai.
Mình mong muốn điều gì nhỉ? Chỉ đơn giản là ở cạnh họ thôi mà nhỉ. Nhưng có vẻ quá khó khăn. Mình k ngại xa, không ngại khổ, chỉ ngại là tình cảm của mình đặt nhầm người. Mà có lẽ là nhầm người rồi. Mình ngốc quá chăng.
Thôi kệ đi. Đó là những thứ đã xảy ra và cũng chưa xảy ra. Dù sao thì trước mắt mình vẫn còn một đống việc cần làm. Dẹp bỏ những suy nghĩ chả thiết thực ấy đi. Vì nó chẳng mang lại miếng cơm manh áo cho mình.
Bầu trời hôm ấy vẫn còn xanh. Bầu trời tương lai cũng vẫn xanh. Và bầu trời hôm nay cũng vẫn xanh. Vậy thì hà cớ gì mà mình phải ngồi đây rồi tự làm u tối bầu trời của mình bằng những suy diễn vẩn vơ.
Cuộc sống vẫn trôi theo đúng nhịp điệu của nó. Thi thoảng có chênh hay phô một nốt nhạc, cũng chả sao. Bởi bản nhạc mà hoàn hảo quá, có lẽ sẽ không còn thú vị gì nữa rồi.
Thu Hà Nội mùa này đẹp quá. Gió từng cơn mát lạnh. Nắng vàng hành dao, dịu nhẹ. Mình ước được đi ra Hồ Gươm hay Hồ Tây vào thời điểm này. Hiu hiu gió. Chao ôi là tuyệt ^^
Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2018
Gió lạnh đầu mùa!!!
Hôm nay, Hà Nội có một chút se se lạnh. Những cơn gió heo may mang cái khô rát quen thuộc của mùa thu đã về. Nắng vàng nhảy tanh tách trên đường phố. Tất cả như tạo nên một bức tranh thật đẹp.
Hôm nay đi làm về, ăn và ngủ một giấc. Ngủ dậy, mở cửa sổ nhìn ra ngoài, lắng nghe âm thanh quen thuộc của cuộc sống: Có tiếng xe máy, tiếng gà gáy xa xa,... sao mà bình yên đến như thế.
Lâu lắm rồi. Mình mới cảm nhận được vẻ đẹp của cuộc sống này. Thật là bình dị.
Người ta bảo thu Hà Nội đẹp lắm. Ừm đẹp thật. Nhưng mà vẫn không đẹp bằng mùa thu ở quê mình. Trong ký ức tuổi thơ của mình. Mùa thu là những ngày lúa đã gần vào độ chín, là những mùa gặt vụ chiêm, góc rạ khô trắng chổng chơ giữa đồng, lũ trẻ tha hồ đá bóng, thả diều. Là những dòng mương mà hồi bé mình gọi là sông có nước trong văn vắt. Là những buổi chiều đi câu cá sặt, se se lạnh. Mình nhớ là mùa thu, cá thường lo lắm.
Nếu là một Đạo diễn phim, hoặc là một nhà biên kịch. Chắc chắn mình sẽ làm một bộ phim về mùa thu ở quê mình.
Hehehe
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)