Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2014

Có một ngôi trường như thế...

Vừa lên face, thấy ảnh của một người bạn chụp với các thầy cô đã dạy mình từ lúc còn nhỏ tí, tại ngôi trường gắn liền với tuổi thơ. Tự nhiên thấy bồi hồi, xúc động đến lạ...

Làm sao không xúc động được, khi nhìn vào bao nhiêu kỷ niệm chợt ùa về. Chỉ muốn trở về với tuổi thơ, muốn một lần được níu giữ nó, được cầm nó.





Thầy Cô

Cứ như người lái đò, đưa hết lứa học sinh này, đến lứa học sinh khác qua sông, để rồi chúng lớn lên, bay đi và tìm những chân trời mới. Duy chỉ có thầy cô là vẫn vậy, vẫn miệt mài với những trang giáo án, với những lứa học trò nhất quỷ nhì ma. Bởi thế mới có câu thơ rằng : Nghề giáo viên là nghề cao quý nhất...

Nhìn nét mặt Thầy Cô bây giờ già đi nhiều quá. Có quá vô ơn không khi 20.11 mình chả nhớ gì, để đến hôm nay khi nhìn thấy những bức ảnh đó mình mới chợt nhận ra ?

Vẫn cái sân trường đó, bao nhiêu kỷ niệm in hằn trên não. Bạn bè giờ lớn lên, rồi ai cũng có cuộc sống riêng, như con chim tách đàn...

Nhớ những giờ giải lao, nhớ mỗi sáng tập thể dục giữa sân trường, nhớ tiếng trống của thầy hiệu phó, nhớ những buổi 20.11 hát văn nghệ chúc mừng thầy cô. Vẫn sân trường ấy, giờ không còn hàng cây điền thanh vi vu trong gió, để mỗi giờ giải lao cả lũ nhao nhao ra vặt lá rồi tung lên.

Ôi, sao mà nhớ đến thế

Vẫn cái ao nhỏ nhỏ xinh xinh ngày xưa mỗi lần đi học trời mưa, bẩn chân là xuống rửa...

Là mỗi lần trực nhật đi giặt giẻ lau bảng cho Cô...

Là mỗi lần gấp thuyền đem ra đó thả....

Chao ôi....

Thời gian đâu mất rồi...????

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

Mênh Mông

Tự nhiên bị nhớ...

Đúng là cuộc đời chả biết trước được điều gì. Tất cả là do duyên số, là dòng đời xô đẩy..

Nhớ quá quãng thời gian này năm ngoái, đang nghỉ việc ở quán scan ảnh và chuẩn bị đi bán quần áo online.

Rồi thế nào mà đi làm ở quán đó có một buổi sáng mình quyết định xin nghỉ, về gọi điện cho anh Tùng, rồi đi làm. Đấy coi như bước ngoặt trong cuộc đời của mình.

Tại đây, được gặp và làm quen với những người bạn, người anh, người chị, người em mới. Cảm thấy cuộc sống thật ấm áp và tràn đầy vui vẻ.

Nhớ quá mùa đông năm ngoái, nơi văn phòng tại 299 CTM, nơi mọi người đến làm việc, thoải mái, vui vẻ, nơi có những bữa cơm trưa của mấy chị em. Nơi mà mùa đông lạnh giá, công ty chuẩn bị quà tết, mọi người hì hục viết nội dung, SEO dịch vụ quà tết. Nhớ quá quãng thời gian đấy. Bình yên và ấm áp vô cùng...


Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014

Những Người Đã Từng Đi Qua Thương Nhớ

Có người nói Tình yêu là điều tuyệt diệu nhất trên đời. Có người lại cho đó là điều hoang đường nhất. Trong tình yêu, mọi sự xảy ra đều không theo tuân một lí lẽ nào cả. Hôm nay tình yêu đặt bạn lên đỉnh núi cao, ngày mai tình yêu có thể đưa bạn xuống đại dương sâu thẳm. Hôm nay là thương nhớ nồng nàn, ngày mai có thể là lạnh lùng xa cách. Như thế, những điều xảy ra trong tình yêu là những điều không thể kiểm soát, vừa đẹp đẽ, hoang đường, vừa nên thơ, lại vừa tàn nhẫn, vừa bền vững, mà lại mong manh vô cùng. Bởi vì những người trẻ tuổi, yêu thương đơn thuần là cảm giác. Người ta không cần một lí do nào để yêu, và có khi cũng không cần một nguyên cớ nào để thôi yêu. Nhưng gắn bó cuộc đời mình với người khác luôn là một điều chẳng dễ dàng.

letter of love by xuehuademeng d35n6jo Những người đã từng đi qua thương nhớ

Tôi vẫn nghĩ mỗi mối tình có một cuộc đời riêng của nó. Khi mới sinh ra nó là điều hân hoan và tràn đầy sức sống. Nhưng rồi đi qua thời gian, thương nhớ, giận hờn, nó dần trở nên già nua và mỏi mệt. Hoặc ngay cả khi còn tươi trẻ, nhưng vì một lí do nào đó, có lúc nó vẫn phải ra đi. Tình yêu có thể nào chết hẳn không, thì lại là một câu hỏi khác.

Và bởi vì mỗi một mối tình là một sinh thể riêng, một đời sống riêng, không một mối tình nào khác có thể khỏa lấp, thay thế nó được. Người ta có thể gặp, yêu, rồi chia tay rất nhiều người trong cuộc đời, nhưng tuyệt nhiên không ai trong số đó nên đến để thay thế một người khác cả.

Tình cảm là một dạng vật chất đặc biệt. Khi tồn tại thì nặng như năm quả núi, nhưng khi ra đi thì nhẹ tựa lông hồng. Một mối tình kết thúc, thì dù sớm hay muộn, vội vã hay lưu luyến, tình yêu cũng ra đi. Có người để tang rất lâu. Có người phải mất nhiều thời gian để lại bắt đầu cuộc sống mới. Nhưng dài lâu không phải là mãi mãi. Một sớm mai người ta sẽ thức dậy, thấy lòng lại hân hoan và muốn bắt đầu một trang đời mới, với những kí ức đẹp đẽ để nhớ và những yêu thương tươi mới để trao nhận.

Và dù có thể không quên nhau, thì những người đã từng đi qua thương nhớ cũng đã đi qua nhau rồi.

Và họ vẫn sẽ sống một đời vui, dù chẳng còn có nhau (mãi mãi) icon smile Những người đã từng đi qua thương nhớ

Nguồn : internet

Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2014

Vô Tâm ?

Tạt qua facebook của 1 người em. Đã lâu lắm rồi mình và nó không nói chuyện. Những trạng thái, stt buồn, chán của nó với mình cũng dần nhạt nhẽo, không đáng quan tâm bởi mình đã nói với nó vấn đề đấy nhiều rồi. Chợt nhận ra mình vô tâm, mình ích kỷ khi không đứng vào địa vị của nó mà nghĩ. Có lẽ cái ích kỷ là áp đặt suy nghĩ của mình vào nó. Có lẽ là vậy. Luôn cho suy nghĩ của mình là đúng, luôn muốn nó làm theo cách của mình, luôn muốn nó tự lập và sống khác đi. Thậm chí, nhiều lúc mình còn ví von một cách thô thiển rằng suy nghĩ của nó giống như một cái cống thông mãi không được.

Chẹp. Mình vô tâm quá !

Lâu rồi, mình chẳng còn khái niệm hỏi han, cũng chẳng nhớ danh bạ mình có lưu số nó không? Lâu cũng chẳng hỏi thăm một vài người bạn thân cũ. Vì công việc, vì lo toan cơm áo gạo tiền, vì nhiều thứ mà chỉ quan tâm đến những thứ ngay bên cạnh mình mà quên mất quan tâm tới những người đã từng rất thân thiết với mình. Cứ như một cuốn phim cũ bị quên lãng, mà không biết rằng nhờ có nó ta mới có ngày hôm nay.

Tuổi thơ đẹp, quá khứ đẹp được vun đắp từ đâu ?

Bỗng thấy có lỗi. Thấy nặng lòng vì những stt tâm trạng buồn buồn của nó. Bỗng thấy nhói lên khi thấy ánh mắt sắc lạnh của nó khi chụp ảnh. Có lẽ ánh mắt ấy không còn tươi vui như trước. Nhìn nó u uất buồn. Nhìn sắc lạnh và bất cần đời. Có lẽ vì thất nghiệp 1 năm ở nhà khiến nó trở nên chán chường như vậy. Làm gì cũng thấy chán. Cuộc đời là 1 chứ chán. Thật là chán cho nó khi không nghe lời khuyên của mình.

Thôi. Khuyên rồi mà. Kệ. Bản thân mình cũng chưa đâu vào đâu.....

Chủ Nhật, 31 tháng 8, 2014

Cô đơn


Lại một mình một phòng....

Buồn da diết.....

Đứa em chuyển lên ngã tư sở. Mình một phòng bơ vơ. Chắc vẫn chưa quen cái cảm giác một mình. Dù ngày xưa đã từng ở một mình nhiều năm. Nhưng cái một mình ngày nay với một mình ngày xưa sao khác xa nhau quá.

Một mình ngày xưa là ở trên Thái Nguyên. Nhiều bạn bè. Xóm chơi với nhau vui vẻ, tấp nập, nhộn nhịp.

Một mình ngày nay là ở Hà Nội. CHật chội. Bon chen. Cô đơn. Lẻ loi. Sao vẫn cảm thấy không đủ?

Thèm khát cảm giác cùng đứa bạn thân đi dạo loanh quanh thành phố.

Cô đơn quá....

Càng ngày càng thấy thế giới bé nhỏ quá.....


Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014

Sống Thật


Cuộc sống này vốn dĩ chẳng ai giống ai.

Có những người rất xinh, và cũng có những người rất xấu!

Có những người tài giỏi và cũng có những người bất tài.

Có những người trưng diện hào hoa và cũng có những người vô cùng giản dị và mộc mạc..

Và còn nhiều lắm những vấn đề, tình trạng, trạng thái khác nhau trong cuộc sống. Nó vô hình chung tạo nên một bông hoa muôn màu sắc, nếu không muốn nói là tạp nham. Đôi khi những thứ tạp nham đó lại làm cho cuộc sống thêm phần thú vị rất rất nhiều lần.

Giữa một bầy thiên nga lộng lẫy, ai cũng xinh, ai cũng đẹp tự nhiên có một con thiên nga vô cùng bình thường, hoặc là xấu xí vô tình lại là một điểm khác biệt, một đặc điểm nổi bật mà ai cũng nhìn thấy ngay được. Những con thiên nga xinh đẹp đều đều kia, tìm đâu ra một điểm đặc biệt để người ta nhớ, hay người ta chỉ nhớ mang máng vì nó xinh đẹp giống nhau? Ý tôi muốn nói ở đây là dù bạn xấu, dù bạn bình thường, dù bạn không phấn son lòe loẹt, dù bạn không sexy, dù bạn không điệu đà..... như những cô gái khác. Nhưng bạn đặc biệt, ít nhất là đối với một ai đó. Vì chẳng có ai có thể giống bạn. Và cũng chẳng việc gì phải thay đổi theo chiều hướng mà bạn không muốn? Đúng không ?

Vậy nên, cứ sống thật với mình, cứ làm điều mình thích, cứ thoải mái tự do trong khả năng của mình. Đừng a dua, a còng theo một số thành phần khác.

Họ điệu đà theo trào lưu, không có nghĩa bạn cũng phải điệu đà theo trào lưu đó.

Họ thích đến chỗ đông người để tụ tập, đàn đúm, buôn dưa lê. Không có nghĩa bạn cũng phải như vậy mới thể hiện được cái hiện đại và mang tính thời đại. Thay vào đó, bạn có thể chọn cho mình một quán cà phê yên lặng với những bản nhạc không lời du dương để NHÌN họ đang vui chơi :)

Cuộc sống mà, thích NHÌN để NGẪM hơn là hòa vào dòng người xô bồ ngoài kia :)

Vậy nhé, cứ sống thật với mình, mộc mạc, bình dị, sâu sắc như những gì mình đang có :)

Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

Một Mình



Mạnh mẽ lên nào cô gái.

Một mình thì có sao?

Cô khỏe mạnh mà. Cô có bị khuyết tật chỗ nào đâu? Cô có thể tự kiếm tiền mà? đúng không ?

Thế thì cô còn tủi thân cái gì ?

Tủi thân là khi nhìn thấy đôi nọ đôi kia tung tăng dạo phố.

Tủi thân là khi ốm chẳng ai hỏi thăm.

Tủi thân là đi làm về lại hì hục nấu cơm, ăn cơm một mình, rồi lại lao đầu vào công việc.

Một ngày chừng nấy việc là chừng nấy cái tủi thân.

Tủi thân vì cảm thấy cô đơn, không có ai chia sẻ.

Muốn ở cạnh đứa bạn mình, dựa vào nó, khóc cho thỏa thích. Hoặc những lúc buồn lang thang đâu đó với nó. Như ngày xưa đi học, 2 đứa đạp xe đi khắp thành phố mà chẳng thấy mệt.

Cứ ngồi nhớ quá khứ, được gì nhỉ ? Nhưng hiện tại thì có gì ?

Mạnh mẽ lên nào cô gái. Vươn vai lên nào cô gái. Mỏi thì nghỉ. Mệt cũng nghỉ. Xong rồi lại đứng dậy!

Nhé !

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

Nhớ....!


- Hôm nay anh vào trong trường em ạ, trường giờ khác nhiều lắm
- Thế ạ, anh làm em nhớ trường quá !
- Anh nhớ chỗ anh với em, với Quý tập xe.
- Nhiều lúc nhớ lại cứ rưng rưng anh ạ.


Thật vậy. Ở xóm trọ 2 năm. Nhiều kỷ niệm quá với mình. Điều quan trọng là tình cảm của mọi người rất thân thiết, coi nhau như người trong nhà, giúp đỡ nhau trong học tập cũng như những vấn đề trong cuộc sống. Giữa cái đất Hà Nội bon chen này, đào đâu ra những người Bạn như vậy nữa. Nhớ ! Cũng phải thôi....

Có những lúc nhớ về quãng thời gian ấy, mắt ta lại rưng rưng. Những giọt nước mắt của hạnh phúc, nhớ mong, buồn tủi cứ thế chảy dài trên má.

Nhớ những quãng đường cùng nhau đi học !

Nhớ quãng đường cùng nhau đi chợ, chuyện trò rôm rả.

Nhớ quãng đường cùng nhau đi tập thể dục mỗi chiều.

Nhớ góc sân nhỏ có lá mít vàng rơi đầy, là nơi tụ tập, giao lưu của những con buôn dưa lê, bán dưa chuột.

Nhớ mùi mít thơm lừng trước ngõ.

Nhớ cây sung, cây ổi nhà hàng xóm.

Nhớ những con người - đã lâu rồi - không còn liên lạc.

Có những nỗi nhớ chẳng biết nói thành tên. Như Tế Hanh đã từng nói "tôi nhớ cả những người không quen biết" !

Vậy là chúng ta đã đi qua nhau như thế, để lại trong lòng mỗi người là những xúc cảm chẳng thể nào quên :)




Thứ Năm, 3 tháng 7, 2014

Có thể một ngày... Chúng mình sẽ lại yêu :)


Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.

Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…

Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.

Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…

Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.

Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…

Em ngồi nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?

(Sưu tầm)

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014

Tiếng Thu


Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức ?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ ?

Em không nghe rừng thu,
Lá thu kêu xào xạc,
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô ?

Lưu Trọng Lư

Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014

Nếu vắng anh :(


Nếu vắng anh trong lòng em buồn
Đêm mong chờ anh đến
Nếu vắng anh như mùa thu tàn
Lá rơi đầy trước ngõ
Và nếu vắng anh mưa rơi nặng hạt
Hoa không rực hồng
Buồn ngẩn ngơ mãi thôi.

Ngồi nhớ nhớ anh cho lòng mênh mang
Hạnh phúc lắng nghe anh cười anh nói
Thầm hát hát cho anh về bên em
Để xót xa cuốn trôi ta vào yêu thương.

Sẽ là con đường, sẽ là bờ vai êm
Để cuốn trôi anh đi về

Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2014

Gồng


Lại một ngày chủ nhật nữa, một ngày chủ nhật như bao ngày

Nỗi buồn ơi, đừng có đeo bám tao nữa.

Cảm xúc ơi, đừng có kéo lý trí của tao xuống nữa.

Lý trí ơi, mạnh mẽ lên đi, đừng có trói buộc suy nghĩ bằng những hình ảnh đó nữa. Đừng xoắn lấy, đừng để tao phải quằn quại gồng mình lên nữa.

Tao lớn rồi mà.

Bao nhiêu lần rồi mà.

Sao tao vẫn trẻ con như vậy ?

Sao tao cứ chìm đắm trong những nỗi ưu tư và muộn phiền như vậy ?

Sao không cho mình một cơ hội khác đi, làm khác đi, làm mới đi, sao cứ chìm đắm trong quá khứ như thế !

25 tuổi rồi cơ mà !

Sắp hết xuân rồi đấy !

Sao cứ để tuổi xuân của mình qua đi bằng những ngày tháng buồn bã như thế này ?

Làm sao lại như thế?

Cứ nhốt mình trong phòng tự kỷ, liệu có làm gì được hơn không ?

Đứng lên đi, ngoài kia thế giới bao la lắm, đâu nhỏ nhoi như căn phòng chật chội nhìn đâu cũng thấy kỷ niệm như thế này !

Rồi cứ ở đây, rồi lại nhớ, rồi lại tiếc, rồi lại buồn !

Thôi mà, đừng như vậy nữa.........

Gồng mình lên, mày mạnh mẽ mà............

Thay Đổi


Hôm qua Mẹ gọi điện hỏi con gái :

Mẹ : Sao lâu nay không gọi về cho Mẹ ?

Con : Công việc con vẫn còn chưa đâu vào đâu, nên con chưa muốn gọi về, sợ ở nhà lo lắng.

.....

Hai mẹ con cứ thế nói chuyện với nhau, rồi mình khoe với Mẹ :

Con : Mẹ ơi, con được trúng thưởng chương trình làm tóc miễn phí, thứ 2 tuần sau con đi làm tóc Mẹ à !

Mẹ : làm gì mà làm, không làm, mày làm về đây tạo cạo trọc...

Con : bây giờ con lớn rồi mà Mẹ, phải thay đổi tí chứ, để một kiểu này bao nhiêu năm rồi mà :(

Mẹ : không lớn liếc gì hết, cái răng cái tóc là vóc con người, không cắt !

Nghe xong câu đó mình chỉ cười. Đúng vậy, với Bố Mẹ, con cái dù có lớn đến đâu vẫn chỉ là những đứa trẻ con, vẫn muốn được che chở, bao bọc. À, mà còn câu này nữa của Mẹ mới làm mình buồn cười thêm nè. Mẹ bảo chứ : cô Linh Phương cô để tóc bán được 2 triệu đấy.  Mình bật cười : thôi Mẹ ơi, con có phải ngày xưa nữa đâu, con không bán đâu ! Con để kiểu này lâu rồi, nên thay đổi tí chứ !

Phải rồi, bao nhiêu năm qua, mình vẫn giữ một kiểu tóc vậy, chẳng có tí thay đổi nào. Cứ mỗi lần đi cắt tóc, mình lại sợ, sợ họ cắt quá ngắn cái mái tóc của mình. Còn nhớ hồi đó là năm thứ 1, mình ra tiệm tóc cắt bớt đi, ai ngờ họ cắt rất nhiều của mình. Nhìn xuống nền mà xót xa, xít thì phát khóc ngay lúc đó. Còn bây giờ, chắc chả đến mức như vậy nữa. Lớn rồi mà, sẵn sàng chấp nhận những điều mới !

Phải thay đổi chứ nhỉ, thay đổi để biết những khía cạnh khác của bản thân mình. Cứ lặp đi lặp lại một con đường cũ kỹ thì cũng thấy chán ! Thay đổi để biết mình đẹp hay xấu, mà biết đâu cắt tóc là có nhiều điều may mắn đến với mình thì sao ?

Nhưng, chắc là cũng có nhiều thứ, muốn thay đổi, nhưng mãi chả thay đổi được. Hoặc chỉ thay đổi được một chút còn lại cảm xúc vẫn vậy. Đó chắc là tình yêu !

Tình yêu à, đến bao giờ mới quên lãng được, đến bao giờ mỗi lần nhắm mắt đi ngủ những kỷ niệm cũ không hiện ra. Vẫn gương mặt đó, ánh mắt đó nhưng thấy xa vời quá. Không còn trìu mến như trước. Không còn quan tâm như trước. Cứ lặng lẽ bước đi nhanh qua đời nhau như vậy. Có cảm giác như 2 người đang chạy mưa, chạy để tránh khỏi bị ướt, chỉ muốn chạy nhanh, chạy nhanh đến những nơi an toàn nhất. Không muốn bản thân mình bị ướt để gặp đối phương dù có như thế nào. Tình yêu đôi khi ích kỷ thật đó, cái tôi cá nhân quá lớn hay tình yêu không đủ lớn để bất chấp tất cả ?

Thay đổi thôi, bao nhiêu năm qua ta mộng mị trong cơn mê tình rồi. Giờ là lúc ta tỉnh, tỉnh để thấy ngày mai có cầu vồng !

Tạm biệt mày nhé, mái tóc ngày xưa....

Chia Tay Hoàng Hôn


25 tuổi, kết thúc một mối tình 4.5 năm :) Thấy nhẹ nhàng và có chút buồn. Cũng phải thôi, khi con người ta không còn tìm được tiếng nói chung, khi những xung đột hàng ngày lên đến đỉnh điểm. Cách tốt nhất là giải thoát cho nhau !

Phải, giái thoát. Hãy nghĩ mọi chuyện bình thường đi.

Có người hỏi mình : yêu nhau lâu như vậy, chả nhẽ kết thúc như thế sao ? Biết làm sao được nhỉ. Không kết thúc bây giờ, để sau này đau khổ hơn mới kết thúc sao !

Lần đầu tiên trong đời hiểu sâu sắc cái câu nói : tình chỉ đẹp khi còn dang dở !

Phải rồi, và cũng lần đầu tiên trong đời mình học cách chấp nhận. Và cũng lần đầu tiên trong bao nhiêu năm qua mà chia tay không một câu nói chia tay... Như thế cho nhẹ nhàng, phải không?

Và cũng lần đầu tiên trong bao nhiêu năm qua. Chia tay mà mình không còn cảm thấy hận thù. Mình đã chấp nhận, đã mở lòng và đã nghĩ thoáng hơn. Không còn cảm thấy bị phụ thuộc, dường như đang có một đôi cánh đang nảy nở trên đôi vai của mình. Mình có thể tự một mình bay, tự một mình lo những vấn đề trong cuộc sống mà không cần đến Họ. Một mình mình có thể làm được hết mà, phải không ?

Và mình cảm thấy cuộc đời không bao giờ bất công với một ai. Cánh cửa này đóng lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra. Người ta thường nói "được cái lọ, mất cái chai". Quả chả sai tí nào. Từ ngày chia tay, mình thấy cuộc sống gặp nhiều điều may mắn. Có những may mắn đến bất ngờ :)

Nghĩ cho cùng, đến một lúc nào đó, bạn sẽ nhận ra những người đi qua cuộc đời bạn giống như những người KHÁCH QUA ĐƯỜNG. Họ có thể trọ cả đời hoặc trọ trong một thời gian nhất định. Cái quan trọng là mình cảm thấy hạnh phúc thế nào, và khi họ không còn trọ nữa mình cảm thấy thế nào.

Cứ giữ những kỷ niệm tốt đẹp về nhau. Cuộc đời mà, sống được bao lâu mà cứ hận thù trách cứ nhau.

Phải không nhỉ ?

Hãy cứ nghĩ sự chia tay lần này giống như lúc hoàng hôn kết thúc vậy. Qua một đêm tăm tối, sẽ là bình minh...

 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design