Thứ Ba, 11 tháng 7, 2017

Một ngày thật buồn...

28 tuổi với những chông chênh. Không phải chông chênh của bản thân mình, mà mình buồn nỗi buồn của bạn mình. 2 đứa bạn thân, lấy chồng, không đứa nào vui...

Mình buồn, mình cảm thấy buồn và bất lực vì không làm được gì giúp bọn nó. Mình buồn lắm. Mình phải làm gì để giúp được bọn nó bây giờ?

Công việc không đứa nào được thuận buồm xuôi gió. Đứa nào cũng vất vả, đứa thì chồng bỏ đi làm ăn xa, một mình nuôi con nhỏ, đứa thì cũng phải để con ở quê lên đây tha phương cầu thực.

Haizzzzzzz!!!!!

Thật là...

Một ngày buồn thế.

Thôi mình làm đây :(

Thứ Ba, 27 tháng 6, 2017

Gió...

Hôm nay tôi lại buồn. Buồn vì một người mà dáng nhẽ không nên buồn cách đây lâu lắm rồi. Chả hiểu sao lòng cứ chùng lại. Haizzz, thật là và thật là...

Những cảm xúc ấy, cứ thích nó mãi tươi vui như thế, không muốn nó bị nặng nề như thế này. Cứ thích nó mãi mãi trong veo như giọt sương như thế. Thật là và thật là...

Thật là...

Thực ra thì, chỉ là nói ra cho nhẹ lòng, nhưng sao nói ra lòng lại nặng nề hơn. Chả hiểu, biết thế chả nói, cứ sao sao và sao sao. Thật là... haizzz.

Trời ạ. Chả hiểu sao. Chả hiểu và cũng hiệu chả.

Có những chuyện sao mà lạ lùng như thế cơ chứ. Lạ một cách ly kỳ, như trong phim.

Phải chăng khi người ta thích nhau thì luôn hướng về nhau như thế?

Phải chăng khi người ta thích nhau, luôn cảm giác người kia ở bên mình như thế.

Tiếc thay tiếc thay, có duyên mà không có nợ.

Tiếc thay tiếc thay, chúng ta đã không gặp nhau đúng thời điểm.

Thật là đáng tiếc.

Rồi, nó sẽ qua đi thôi, như một cơn gió. Cậu ạ ^^

Chủ Nhật, 18 tháng 6, 2017

Buồn không lí do...

Hôm nay, tôi buồn, lòng cứ nặng lại. Cảm giác cơ mặt dạo này cứ bị chùng xuống, chẳng thể vui tươi nổi.

Chẳng biết là vì sao? Hay tại lướt facebook thấy newfeed ngập tràn ảnh thời cấp 3 của bọn nó up lên, làm mình nhớ ngày xưa, nhớ cái thời vô tư cắp sách đến trường. Đúng là quãng thời gian đẹp nhất của đời người.

Mẹ, giờ mẹ thế nào rồi? Mẹ có nhớ con không ^^

Thôi làm tiếp, dù sao thì, ngày mai mặt trời vẫn mọc.

Ái zaa, lắm việc quá, mà bận rộn. Đi hết chỗ này đến chỗ kia, còn việc thì dồn đống. Thật là, thật là, và thật là...

Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017

Lấy chồng ư? kệ...

Nhà nhà giục lấy chồng. Người người giục lấy chồng. Đi đâu cũng thấy lời khuyên: tìm được bến đỗ, lấy chồng đi.

Ừ. Một đứa con gái 27 tuổi. Chưa có người yêu. Cũng chưa muốn lấy chồng. Có gì ghê gớm lắm đâu nhỉ :)

Chồng. Ai chả muốn lấy. Nhưng lấy ai, lấy ai cho hợp, lấy ai cho hiểu mình. Hay lại nhắm mắt đưa thân đại lấy một người, rồi cả đời khổ sở vật vã. Như vậy thà không lấy còn hơn.

Rồi, có người quan tâm, thì tỏ ra khó chịu, thực sự là khó chịu. Thật khó để ép mình làm những gì mà mình không thích.

Lâu rồi, chẳng có cảm giác với thằng con trai nào, không thích nc, không thích chia sẻ. Cảm thấy thừa thãi thời gian, phí thời gian vì những thứ không đi đến đâu.

Một cái tin nhắn thôi, cũng thấy khó chịu, thực sự là khó chịu.

Tại mình khó tính quá chăng?

Muốn ở vậy, chăm sóc cho bố.

Haizzz

Nhiều lúc mình cảm tưởng mẹ mình như hiện về trong mình ấy...

Thứ Sáu, 2 tháng 6, 2017

BẬN... RẤT BẬN!!!!

Cuộc sống của mình dạo gần đây, sao mà bận đến thế. Híc Híc

Một ngày bắt đầu từ 6h30 và kết thúc vào lúc 11h...

Sáng, dậy nấu ăn, ăn sáng, đi làm, 6h về, quảng mọi thứ, ra công viên thống nhất tập thể dục, rồi về ăn, lại làm, và đi ngủ.

Ngày nào cũng lặp lại như vậy, thi thoảng đi chơi với bạn bè.

Cuối tuần này, thì thứ 7 sang nhà con em, chủ nhật sang nhà con bạn. Ahihihi. Thật là...

Tuần sau thì về quê.

Híc, sao mà bận thế nhỉ???

Ôi!!!!!!!!!!!!!

Mà sao mấy nay nóng tính làm quái sao. Ai động vào mình cũng cảm giác khó chịu. Ai nhắn tin với mình cũng thấy ghét. Giống như kiểu một cái mặt hồ đang phẳng lặng, tự nhiên có viên đá ném xuống, lại có sóng, lại xốn xang, và thế là ghét!!

Chả hiểu sao, dạo này cứ có zai nào nhắn tin là mình thấy phiền, thấy ghét, thấy khó chịu. Phỏng ạ. Người ta có làm gì mình đâu, vậy tại sao lại ghét? Tại sao lại có những năng lượng xấu đến vậy?

Càng ngày càng thấy mình giống như một bà già khó tính, rất khó tính. Híc

Mình thấy yêu đương thật lãng phí thời gian, tại sao mình lại dành ra hơn 6 năm để yêu một người nhỉ? Sao lãng phí thế nhỉ? Thời gian đấy mình có thể làm nhiều thứ tốt đẹp hơn. Ấy vậy mà, mình lại coi nó là tất cả. Ngu đếch còn gì để nói. Hị hị

Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

Đã quên hát những bản tình ca :)

Một ngày của mình bắt đầu từ 6h30 và kết thúc vào lúc 11h đêm. Cuộc sống chỉ xoay quanh ăn, ngủ, tập thể dục và đi làm rồi hẹn hò bạn bè đi chơi.

Lâu lắm rồi, chẳng hẹn hò với chàng nào, và thực sự cũng chả có hứng thú đi hẹn hò với ai.

Mình hay nói với mọi người rằng, mình rất yêu cuộc sống hiện tại của mình bây giờ. Mình đang tận hưởng nó, mình thấy nó tươi đẹp, chả có gì phải nghĩ.

Thực ra, có nhiều lúc, cũng buồn đấy.

Khi mà, bạn bè mình về nhà với gia đình của họ, tất bật lo toan cho những điều ý nghĩa, mình thì, về phòng, quẳng cái túi xuống, thay quần áo, xỏ giầy, và chạy ra công viên thống nhất. Ahihi. Rồi về tắm, xong ăn, xong bật máy làm việc, rồi đắp mặt, rồi đi ngủ. Chỉ bấy nhiêu thôi mà thấy bận rộn quá. Giờ yêu vào thì có thời gian không?

Với cả, mình cũng từng khao khát mãnh liệt xây dựng hạnh phúc gia đình với người mà mình yêu năm 27 tuổi. Tuổi 27 đầy hoài bão ước mơ, rồi bỗng chốc bị đánh sập hết. Thành ra, giờ mình chả còn tin vào điều gì, ngoài bản thân và gia đình.

Thôi thì, cứ rong ruổi và tận hưởng, chờ ngày đại gia của mình đến gõ cửa trái tim.

Ahihi ^^

Thứ Năm, 4 tháng 5, 2017

Linh cmn tinh

Bỗng dưng bị nhớ nhiều thứ thế. Tự nhiên nhớ Festival 2009 anh và tôi cùng đứng nghe ca nhạc, nghe đứa bạn lớp tôi hát trên sân khấu bài: Chúc em ngủ ngon, và giờ tôi đang nghe nó.

Bây lâu nay, tôi vẫn nhớ anh đấy và tôi chẳng thể đón nhận tình cảm của bất cứ ai. Tôi cứ định mở ra, tôi cứ định thử, thì tôi lại khép lại. Hình ảnh của anh luôn xuất hiện, làm tôi không thể nào đón nhận những điều mới.

Haizzz. Quả thật, thời gian chỉ giúp chúng ta quen dần với cuộc sống mới mà thôi. Nó chả xóa nhòa đi cái gì cả.

Nhưng, những gì nhớ nhung và tiếc nuối, chỉ là con người của ngày hôm qua, còn hiện tại, sao thấy nó xa lạ đến thế.

Lâu nay, tôi chả nhắn tin với anh, chả liên lạc với anh, chả theo dõi cuộc sống của anh, và tôi thấy bình yên. 

Tôi biết rằng, là con gái lúc nào cũng cần độc lập. Không chỉ độc lập về tài chính mà còn độc lập về tinh thần. Vì lẽ đó mà tôi sợ, tôi sợ cái cảm giác thấy anh hạnh phúc bên người nào khác. Lòng tôi lại nhói, nên tôi tìm cách tránh xa những thứ làm ảnh hưởng không tốt đến cuộc sống của tôi.

Cuộc sống đôi khi thật buồn cười, buồn đếch thể cười nổi. 

Tất cả những thứ bên ngoài, đều là vỏ bọc.

Chiếc áo không thể làm nên thầy tu :)
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design