Thứ Năm, 29 tháng 12, 2016

2016 khép lại...

Những ngày cuối năm 2016, cảm giác vẫn cứ chậm chạp như vậy. Đặc biệt là tối hôm qua, một lần nữa, cái cảm giác gần 1 năm qua lại xuất hiện. Nó như một vòng tròn, cuốn lấy mình...

Lại là cái cảm giác đau lòng, hụt hẫng và xen lẫn chút chua xót.

Đau lòng vì thấy mọi chuyện không như mình nghĩ.

Hụt hẫng vì đã đặt niềm tin một lần nữa.

Và chua xót vì cái cách mà người ta cư xử với nhau.

Cuộc sống này đầy rẫy sự dối trá. Dối trá chưa bao giờ chấm dứt như thế sao. Mình không hiểu nổi. Tại sao lại phải lừa dối nhau mới hả hê. Hì. Thật là nực cười.

Lửa thử vàng, gian nan thử sức và thời gian thử thách lòng người :)

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2016

Trưởng thành là khi...

Đến một độ tuổi nào đó, người ta cứ tự nhiên lớn lên, tự nhiên biết suy nghĩ sâu sắc và tự nhiên cảm thấy những gì mình buồn phiền trước giờ thật là vô vị.

Trưởng thành là khi, buồn mấy cũng nén chặt trong lòng, lo mấy cũng nén chặt. Chẳng muốn bọc lộ cái gì ra bên ngoài cả. Mệt mỏi ư, ừ thì có, nhưng bọc lộ ra thì được gì. Chi bằng giữ trong lòng rồi tự mình giải quyết có phả hơn không?

Trưởng thành là khi, đau đến mấy cũng không được nói ra, khổ đến mấy cũng cắn răng chịu, mệt đến mấy cũng phải tự đứng dậy.

Trưởng thành là khi ai đó nói gì sau lưng, bỏ qua và tập trung vào làm việc của mình.

Trưởng thành là khi, bực tức với ai đó, nhưng thay vì giận dỗi, tìm cách nghĩ tốt về họ, xuề xòa và bỏ qua hết.

Trưởng thành là khi, chẳng chấp những thứ vặt vãnh, chẳng tính toán so đo những điều nhỏ nhoi. Học sống vị tha để tâm hồn thanh thản.

Trưởng thành là khi, nhớ Mẹ đến mấy, cũng nén chặt, chẳng thể nói với ai, chẳng thể tâm sự với người thân, vì sợ họ còn nhớ hơn mình...

Muốn đăng ảnh Mẹ lên, nhưng sợ, sợ mọi người thấy. Dù sao thì, Mẹ đã khuất rồi, để Mẹ yên nghỉ thôi. Phải không Mẹ.

Con Yêu Mẹ.... Mẹ ơiiii

Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2016

Chủ nhật của tôi

Bỗng dưng đến một lúc nào đó, đến một độ tuổi nào đó, bạn đến một nơi nào đó, và nhận ra rằng, nó không thuộc về mình...

Cũng phải thôi, vì ai rồi cũng phải lớn lên, khi mà bạn đến những nơi toàn người trẻ tuổi, toàn sinh viên, bạn sẽ nhận thấy mình lạc loài. Rồi mình là ai trong cõi đời này.

Như hôm qua đi trên phố đi bộ. Lần thứ 2 mình đi, bỗng thấy nó nhạt nhẽo đến lạ. Chẳng có gì toàn người với người. Lần đầu tiên rất thú vị, có lẽ là ở chỗ thấy nó lạ, vì lạ nên thấy thú vị, rồi đến lần thứ 2 bỗng nhàm chán. Chỉ thấy toàn người là người, đi dạo quanh một cái hồ đã bao nhiêu lần đi mà không chán. Có lẽ điểm mà không chán nhất chắc chỉ có Hồ Tây. Ngồi ở ven hồ, uống nước, nhìn ra mặt hồ phẳng lặng. Hoặc nếu lên Hồ Gươm, chắc thích thú nhất là ngồi nghe các ban nhạc đánh đàn.

Rồi một ngày, một khoảnh khắc nào đó, bạn chợt nhận ra, bạn vẫn còn yêu ai đó. Ờ, đó là khi vô tình làm họ buồn, và nghĩ chắc họ buồn lắm, làm mình cũng buồn theo, buồn rồi khóc. Ừ, bao giờ nhỉ, đến bao giờ lòng mình mới nhẹ như bâng như ngày xưa. Hôm nay, nó lại thổn thức, thật là mệt. Nhưng chỉ một lúc thôi. Vì còn rất nhiều việc đang chờ mình làm, mà mình thì lười quá...

Chủ nhật của bọn nó, là thi nhau đi ăn cưới, thi nhau up ảnh cưới lên mạng xã hội, híc híc, giờ bỗng thấy sợ facebook. Sợ phải lên ngắm ảnh bọn nó cưới. Cưới hết, và chỉ còn lại những người cô đơn như mình, những người tan vỡ, những người thật khó để yêu lại lần thứ hai. Thật khó...

Chủ nhật của mình, là sáng đi ra Mỹ Đình giao hàng, là về giúp đứa em đánh cái biên bản họp, là ngồi Photoshop chỉnh ảnh giầy, và giờ là viết nốt một bài hôm trước đăng ký, rồi giải quyết nốt việc cộng tác viên, và đến 4h thì đi mua sắm với đứa bạn... bảo vào thăm ông họ trong Việt Đức mà chưa được, có lẽ để tối mai.

Ôi chủ nhật bận rộn của tôi!!!

Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2016

Mụ mị

Đau đầu quá...

Lâu nay mình chai sạn cảm xúc, chẳng có tí cảm xúc để viết lách một thứ gì cho nên hồn. Trước giờ mình thích viết, viết về những thứ xung quanh mình. Đôi khi chỉ một ngọn gió thôi cũng làm cảm xúc ùa về một cách mãnh liệt. Cơ mà giờ thì...

Đau đầu ghê gớm. Dạo này lắm việc, viết bài, viết cvt, nhận thêm dự án. Tối chôn chân ở nhà. Như ngày hôm qua, muốn ra đường lượn lờ đau đó, cơ mà lại mắc việc, lại phải ở nhà, chẳng thể đi đâu...

Haizzz, cố kiếm lấy cái tết!

Kinh doanh với mình, cũng chẳng thấy hứng thú nữa. Hícccccc

Từ bao giờ chán ngấy với mọi thứ...

Nhớ Mẹ !!!!!!!!!!!!!!

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

Ngày vui mang thai ngày buồn

Mẹ à...

Lâu lắm rồi, con chẳng được gọi Mẹ ơi nữa. Mẹ ơi, con nhớ Mẹ. Mai là tròn 1 tháng ngày mất của Mẹ. Mẹ có nhớ con không Mẹ..

Mẹ à, con ngồi nghe bài hát mang thai. Con hiểu được rằng, cuộc sống luôn mang thai những điều tốt đẹp. Dù nó buồn hay vui, nhưng nếu mình nhìn ở khía cạnh tích cực, chắc chắn nó sẽ tích cực, phải không Mẹ.

Mẹ à. Giờ này Mẹ đang làm gì? Mẹ ngủ có ngon không? Mẹ có ngủ được không? Mẹ có bị mất ngủ không? Mẹ ăn có no không? Mẹ muốn ăn gì hả Mẹ? Mẹ có thèm kem không? Mẹ có nhớ Bố không, Mẹ có nhớ em không, có nhớ Bà không, có nhớ nhà mình không?

Mẹ à, con đã tưởng tượng ra cái ngày này từ lâu rồi. Con khóc, đã khóc rất nhiều rồi. Và bây giờ, con thậm chí chả còn dám viết blog, con chả dám nghe quá nhiều những bài hát về Mẹ, những bài giảng của sư thầy về công ơn của Cha Mẹ. Vì con nghe, con lại khóc, con không thể cầm lòng được. Gọi Mẹ, nhớ đến Mẹ, con chả biết làm gì ngoài khóc cả.

Mẹ à, Mẹ ơi. Giờ Mẹ đang thế nào rồi. Mẹ có nhớ con không Mẹ???????????????

Mẹ ơi..............

Tết này, con phải làm gì? Nao thằng HÙng học đại học, con phải làm gì để nuôi nó? Con có nuôi được nó không ????????? Mẹ ơiiiiii

Mẹ ơi, Bố dạo này chăm chỉ uống thuốc lắm. Chắc Mẹ nhắc Bố phải không?

Thứ Hai, 31 tháng 10, 2016

Gió lạnh đầu mùa

Ái gu, lâu lắm rồi mới ngồi viết lan man thế này. Ừ, thực ra thì cũng chả có mấy cảm xúc đâu, nhưng tự nhiên nhớ lại cái lạnh của những năm tháng sinh viên. Sao mà hạnh phúc đến thế... Một căn phòng nhỏ nhỏ xinh xinh, 2 cái chăn ấm áp. Chợt nhớ đến cái chăn mà Mẹ mua cho mình, nó theo mình bao nhiêu năm nay. 2 cái chăn đó, suốt từ thời sinh viên cơ mà. Nhớ Mẹ, nhớ Mẹ nhưng phải kìm lại. Muốn khóc mà không thể khóc nổi. Ừ, khóc để làm gì, đăng lên để làm gì khi người không còn nữa. Chỉ thêm ai oán, quyến luyến mà thôi.

Về nhà, việc đầu tiên là vào chỗ thờ Mẹ. Mẹ vẫn đó, cái hình ảnh Mẹ ngồi võng chẳng còn nữa. Mình cũng đã nghĩ đến từ lâu, từ lâu lắm rồi. Buồn khổ từ lâu rồi, nhưng mãi chẳng thể nguôi ngoai.

Hạnh phúc là gì ư. Chẳng biết...

Thôi làm việc...

Thứ Hai, 24 tháng 10, 2016

Con gái muốn hạnh phúc, thì đừng có tin ai :3

Mình từng đọc đâu đó câu thơ rằng :

"Tự mình phải hiểu mình thôi
Làm thân con gái một đời.
Buồn vui lặn vào trong mắt.
Nụ cười vẫn nở trên môi."

Ờ, đúng là phải tự mình phải hiểu mình. Tự mình làm vui mình, tự mình chăm sóc cho mình. Lại là cái cảm giác ấy, hụt hẫng, một tí thất vọng... 

Thế quái nào. Mới mấy hôm trước còn nhắn tin với mình, kiểu hối cmn lỗi kinh lắm. Mình chưa có động thái gì, ý định là quan sát xem thái độ như thế nào. Nay vào facebook thì thấy vẫn còn liên lạc với nhau. Thế mà bảo thế này thế kia. Mình cũng suy nghĩ cho cơ hội rồi. Ấy vậy mà đùa cợt với mình. Nghĩ mình là cái gì mà đùa cợt với mình vậy. Tại sao lắm người thích đùa cợt với mình vậy? Mình có hại ai đâu, mình có trêu đùa ai bao giờ đâu.

Đùa, lại bị những cảm xúc dở hơi ảnh hưởng đến công việc. Lại bị nó chi phối. Không sao, mình quen rồi. Sẽ qua hết. Lại đứng lên và đi một mình thôi.

Nhếch mép cười khỉnh :3
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design