Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

Đã quên hát những bản tình ca :)

Một ngày của mình bắt đầu từ 6h30 và kết thúc vào lúc 11h đêm. Cuộc sống chỉ xoay quanh ăn, ngủ, tập thể dục và đi làm rồi hẹn hò bạn bè đi chơi.

Lâu lắm rồi, chẳng hẹn hò với chàng nào, và thực sự cũng chả có hứng thú đi hẹn hò với ai.

Mình hay nói với mọi người rằng, mình rất yêu cuộc sống hiện tại của mình bây giờ. Mình đang tận hưởng nó, mình thấy nó tươi đẹp, chả có gì phải nghĩ.

Thực ra, có nhiều lúc, cũng buồn đấy.

Khi mà, bạn bè mình về nhà với gia đình của họ, tất bật lo toan cho những điều ý nghĩa, mình thì, về phòng, quẳng cái túi xuống, thay quần áo, xỏ giầy, và chạy ra công viên thống nhất. Ahihi. Rồi về tắm, xong ăn, xong bật máy làm việc, rồi đắp mặt, rồi đi ngủ. Chỉ bấy nhiêu thôi mà thấy bận rộn quá. Giờ yêu vào thì có thời gian không?

Với cả, mình cũng từng khao khát mãnh liệt xây dựng hạnh phúc gia đình với người mà mình yêu năm 27 tuổi. Tuổi 27 đầy hoài bão ước mơ, rồi bỗng chốc bị đánh sập hết. Thành ra, giờ mình chả còn tin vào điều gì, ngoài bản thân và gia đình.

Thôi thì, cứ rong ruổi và tận hưởng, chờ ngày đại gia của mình đến gõ cửa trái tim.

Ahihi ^^

Thứ Năm, 4 tháng 5, 2017

Linh cmn tinh

Bỗng dưng bị nhớ nhiều thứ thế. Tự nhiên nhớ Festival 2009 anh và tôi cùng đứng nghe ca nhạc, nghe đứa bạn lớp tôi hát trên sân khấu bài: Chúc em ngủ ngon, và giờ tôi đang nghe nó.

Bây lâu nay, tôi vẫn nhớ anh đấy và tôi chẳng thể đón nhận tình cảm của bất cứ ai. Tôi cứ định mở ra, tôi cứ định thử, thì tôi lại khép lại. Hình ảnh của anh luôn xuất hiện, làm tôi không thể nào đón nhận những điều mới.

Haizzz. Quả thật, thời gian chỉ giúp chúng ta quen dần với cuộc sống mới mà thôi. Nó chả xóa nhòa đi cái gì cả.

Nhưng, những gì nhớ nhung và tiếc nuối, chỉ là con người của ngày hôm qua, còn hiện tại, sao thấy nó xa lạ đến thế.

Lâu nay, tôi chả nhắn tin với anh, chả liên lạc với anh, chả theo dõi cuộc sống của anh, và tôi thấy bình yên. 

Tôi biết rằng, là con gái lúc nào cũng cần độc lập. Không chỉ độc lập về tài chính mà còn độc lập về tinh thần. Vì lẽ đó mà tôi sợ, tôi sợ cái cảm giác thấy anh hạnh phúc bên người nào khác. Lòng tôi lại nhói, nên tôi tìm cách tránh xa những thứ làm ảnh hưởng không tốt đến cuộc sống của tôi.

Cuộc sống đôi khi thật buồn cười, buồn đếch thể cười nổi. 

Tất cả những thứ bên ngoài, đều là vỏ bọc.

Chiếc áo không thể làm nên thầy tu :)

Thứ Sáu, 31 tháng 3, 2017

Nhớ Mẹ

Buổi tối, ngồi lục lại đống ảnh ngày xưa, lục lại ảnh của Mẹ những năm 2014, bỗng thấy nhớ Mẹ quá Mẹ ơi.

Vẫn ngôi nhà đó,

Vẫn cái cổng đó,

Vẫn khoảng sân đó,

Đã từng có Mẹ

Nhưng giờ không còn nữa. Mọi thứ chỉ còn là những ký ức chôn sâu, chôn thật sâu, sâu đến nỗi thi thoảng lắm con mới dám mở ra, bởi mỗi lần mở là mỗi lần con trào nước mắt. Mỗi lần nhìn thấy ảnh của Mẹ là nước mắt con lại rơi, chẳng biết đến bao giờ mới thôi như vậy.

Nhớ Mẹ.

Nhớ những ngày con về, thấy Mẹ ngồi bóc hạt nhãn.

Nhớ cái lúc cùng Mẹ đi cấy, con cứ dẫm theo từng bước chân của Mẹ trên bờ ruộng.

Nhớ những ngày cùng Mẹ đi gặt, đi cấy thuê.

Nhớ cái ngày nhà Mình làm nhà, Mẹ vất vả biết nhường nào.

Nhớ cái ngày Mẹ đưa con đi nhập học, nhớ lúc hai Mẹ con mình đi ăn cơm, nhớ lúc Mẹ bắt xe bus từ nhà chú CHường về nhà bà Nhật. Đợt đó Mẹ chẳng có điện thoại, con cứ lo lắng không biết Mẹ đã về đến nhà hay chưa. Lúc chú Chường điện cho bà Nhật biết rằng Mẹ đã về nhà bà, con mới thở phào nhẹ nhõm.

Mẹ, Mẹ à, giờ Mẹ đang thế nào rồi? Mẹ có nhớ con không?

Nhớ lần Mẹ ốm lên đây, con, Mẹ và dì đi xe bus đi khám. Dịch phổi của Mẹ bị trào ra, Mẹ khó thở, Mẹ muốn về nhà, Mẹ không muốn khám bệnh.

Nhớ những ngày ở viện phổi, Mẹ phải cố gắng biết chừng nào, đến lúc nhận kết quả Mẹ vui mừng và xin nhà về. Lúc đó Mẹ vui lắm phải không Mẹ,

Mẹ, Mẹ à... Bao giờ những ngày xưa ấy mới tr

Thứ Năm, 23 tháng 3, 2017

Hãy luôn là chính mình

Chiều tháng 3 lắm cảm xúc quá. Một năm rồi, những cảm xúc xưa cũ lại ùa về. Nhưng chỉ một chút thôi, lại đâu vào đấy, và cũng chỉ một chút thôi, lại quay về với cuộc sống hiện tại.

Thực ra, chúng ta nhìn cuộc sống bằng lăng kính của chúng ta. Chúng ta luôn áp đặt cho nó những tiêu chuẩn mà chúng ta mong muốn. Rồi đến lúc không được như ý, chúng ta lại thất vọng. Và tự hỏi, tại sao lại như thế? tại sao sự việc lại như vậy?

1 năm rồi, mình vẫn chưa được an yên. Người ta vẫn cứ hành hạ mình, chẳng có gì ngoài hai từ xin lỗi. Ừ, mình cần gì xin lỗi, chỉ mong họ sống tốt. Trong mọi hoàn cảnh đừng đánh mất bản thân mình, đối xử chân thành với tất cả mọi người. Điều đó đâu có khó?

Suy cho cùng, chẳng ai thoát khỏi được cán dỗ, chẳng ai có đủ bản lĩnh để đương đầu với tất cả mọi thứ. Đặng Thùy Trâm đã từng có câu nói rất hay rằng : "Đời phải trải qua giông tố nhưng chớ cúi đầu trước giông tố".

Thật ra thì cuộc sống này, nếu chúng ta cố gắng làm một việc gì đó, chắc chắn là làm được. Từ những chuyện nhỏ nhất cho đến chuyện lớn hơn.

Đợt chuyển phòng, mình đã từng rất khổ sở khi lắp cái tủ mua của bọn Tung Của. Bao nhiêu thanh, bao nhiêu mắt nối, mình lắp đau cả tay, còn một thanh cuối cùng, tưởng chừng k thể lắp được nữa, vì nó căng k thể cho vào nổi. Nhưng rồi sao, mọi chuyện đều được giải quyết ok hết. Lúc đó trong đầu mình chỉ có một suy nghĩ duy nhất : Phải lắp được cái tủ này, nhất định phải lắp được nó. Suy nghĩ đấy là đích đến của mình lúc bấy giờ. Và rồi sao, mình cũng lắp được.

Đợt học cấp 3, mỗi lần kiểm tra chạy là mình sợ vch. Mình sợ lắm, sợ không đạt, sợ ngất trên đường chạy. Nhưng vừa chạy mình cứ niệm câu thần chú là : cố lên, cố lên, cố lên, ấy thế mà cũng qua.

Rồi đợt mẹ mình bị bệnh, mỗi lần vào gặp bác sĩ, như một lần đối mặt với tử thần. Những câu nói của bác sĩ như sét đánh ngang tai, thành ra mình sợ lắm. Nhưng, mình luôn có một niềm tin là mẹ mình không sao cả. Mình lên mạng tìm mọi bài thuốc có thể để áp dụng vào Mẹ, mình tìm hiểu, mình hỏi han nơi này nơi kia những mong tìm được thầy thuốc cho Mẹ. Bởi mình nghĩ, chán nản, cũng chả khiến con người ta khá hơn. Thành ra cứ vui vẻ, lạc quan và tìm cách giải quyết.

Vậy, điều còn lại là gì? Là cách mà bạn đối mặt với khó khăn, cách đối mặt với những quyết định trong cuộc đời mình, cách mà bạn vượt qua được cán dỗ và đừng bao giờ bỏ cuộc. Thời gian sẽ giúp chúng ta trả lời tất cả. Cái chính là, trong mọi hoàn cảnh, đừng bao giờ đánh mất bản thân mình :)

Một ngày lảm nhảm, và lâu lắm rồi mới có nhiều văn để viết như hôm nay :D

Thứ Tư, 22 tháng 3, 2017

:(

Lại là những thứ cảm xúc chẳng biết nói thế nào.

Tại sao hơn 1 năm rồi vẫn không để cho tôi yên

Tại sao hơn 1 năm rồi vẫn đày đọa tôi thế

Tại sao lại thế ?

Tại sao ?

Tôi làm gì có lỗi với các người?

Tôi mệt lắm !!!!!!!!!!!!!!

Thứ Tư, 15 tháng 3, 2017

Buồn vchhhh

Haizzz

Thế là, đứa mình quý nhất cái công ty này, nó sắp bỏ mình mà đi chỗ khác :(

Thái nghỉ

Tuyết nghỉ

Huyền vào Nam...

Còn mình và cái bà trong đội mình vốn chả ưa gì...

Ôi, buồn, buồn vch

Cuộc sống vốn dĩ vô thường

Vô thường và vô thường

Hợp rồi tan

Mọi việc trong thiên hạ trước nay vẫn thế.

Cảm xúc trước mỗi sự việc đó vẫn thế...

Vẫn là thế...

Híc, buồn vãi cả hànggggggggggg

Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2017

Bỏ cmn hết đi :D

Sáng thứ 7 rảnh rỗi. Mọi việc làm xong hết từ ngay qua rồi. Báo cáo báo ciếc. Đúng như câu nói của sếp : đừng để thứ 7 phải làm việc.

Ừ. Người ta vẫn thường bảo : rảnh rỗi sinh nông nổi mà nhàn cư vi thì bất thiện. Ấy thế mà thật. 1 năm rồi, sao cái cảm xúc đó vẫn còn nguyên vẹn. Sao vẫn khó chịu, sao vẫn nặng lòng, sao vẫn bất an, sao vẫn hồi hộp, sao tim vẫn thụt xuống?

Vẫn biết, thế giới này là do mình tưởng tượng ra. Vẫn biết, mọi chuyện đều do cách nghĩ của mình mà ra cả. Ấy vậy mà cớ làm sao, cớ làm sao mà mình vẫn thế, mình vẫn dừng tại chỗ đó, như một quy luật. Nặng nề....

Buồn. Thất vọng. Hụt hẫng. Vì điều gì? Vì cái điều mà mình đáng nhẽ ra phải vất đi cách đây 1 năm, vậy tại sao nó lại như vẫn còn đây.

Haizzzz. Mệt mỏi vch

Thôi, kệ xừ nó, dù sao thì trưa nay cũng về quê rồi. Về quê là vất hết đi nhé. Vất hết đi nhé. Chỉ giữ lại những niềm vui thôi nhé.

Mọi thứ, đều là giả dối hết mà. Tin làm méo sao được. Sao cứ thích lừa nhau như thế chứ??????????

Ngẫm lại bài thơ, chưa bao giờ là cũ :

Tự mình phải hiểu mình thôi
Làm thân con gái một đời
Buồn vui lặn vào trong mắt
Nụ cười vẫn nở trên môi...

Ai biết ngày mai thế nào. Hôm nay còn sống, cứ cười cái đã. Cười cho cuộc đời thêm thênh thang. Ahihi
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design