Thứ Tư, 10 tháng 8, 2016

Mặt Nạ

Ôi, nhiều lúc cứ phải gồng mình lên mạnh mẽ. Nhưng về đêm sao lại yếu đuối đến thế. Và đêm qua lại thế. 

Cũng lâu lắm rồi, đêm qua mình mới khóc thoải mái. Tự nhiên khóc, nghĩ về Mẹ là khóc. Haizzz...

Rồi sáng dậy, thấy trống vắng kinh khủng. Rồi đêm qua lại nhớ về những ngày xưa ấy, lúc nào cũng có một người ở cạnh mình, an ủi mình, động viên mình. Híc, bây giờ có đau thì cũng tự xoa, có buồn thì cũng tự an ủi, có mệt mỏi thì cũng tự mà động viên mình cố gắng thôi. híc híc

Ờ, cái cuộc sống tự mình làm mọi thứ, thấy chông chênh, thấy mệt, muốn buông xuôi... híc híc

Thôi nào, mình mạnh mẽ mà. Cất những thứ đó vào một ngăn thật sâu, thật sâu trong lòng. Để lúc nào chi có một mình, lôi nó ra gặm nhấm. Còn lại, đừng để ai biết là mình yếu đuối. 

Nha cô gáiiiiiiiiiiiiiiii

Nghe nói hết nắng rồi...

Báo đài đưa tin hôm qua là ngày nắng cuối cùng của mùa hè này. Ờ, cái chữ cuối cùng nó nhiều cảm xúc đến lạ. Sau cái cuối cùng chính là cái đầu tiên...

Sáng nay đi làm, trời vừa nắng, vừa mưa, lại có một chút gió. Gửi vào đó là một chút không khí của mùa thu dịu mát. Trong lòng chợt lâng lâng khó tả, buồn buồn lại vui vui.

Chả biết nữa, mùa đông năm nay có lẽ dài vô tận. Cơ mà 6 tháng vừa qua cũng là khoảng thời gian cho mình tĩnh lại, đối mặt với mọi thứ. Tin được không, mình đã cô đơn 6 tháng đó. Một đứa con gái chịu nỗi đau bị phản bội đã đứng dậy một cách mạnh mẽ đấy. Dù rằng có nhiều lúc yếu lòng, nhưng mà đơn giản thôi. Chả có gì là không thể vượt qua được.

2 ngày nay bận, chưa gọi được về cho Mẹ. Có lẽ tình trạng vẫn thế thôi, ngày uống mấy viên sủi, giờ chỉ còn nước tiêm mocphin là hết. Cơn đau cứ hành hạ từ ngày này sang ngày khác. Rồi có ngày...

Thôi kệ, chẳng nghĩ nữa đâu. Chẳng muốn nghĩ nữa. heeeeeeeeee

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2016

Đã lâu...^^

Mấy hôm nay nghe bài Cô Đơn Giữa Cuộc Tình, tự nhiên mình nghĩ đến quãng thời gian đau khổ trước đây. Cái thời đi làm về là khóc, vừa làm vừa khóc, vừa đi vừa khóc, ngửa cổ lên trời hỏi tại sao lại như thế? Tưởng chừng như mọi thứ đổ rụp trước mặt, tưởng chừng như không còn gì nữa, tưởng chừng như...

Và bây giờ, thấy mình mạnh mẽ phi thường.

Mình đã đứng lên từ chính những nỗi đau, những vấp ngã. Đứng lên từ cái nơi làm mình đau khổ, cái người bỏ rơi mình đã dạy cho mình một bài học cực kỳ quý báu : cuộc sống này vô cùng đáng sống.

Rồi, mình cũng thích một người. Nhưng có lẽ, cứ để trong lòng thế thôi. Có lẽ mọi thứ chưa đủ lớn, nó chỉ là dạng manh nha... nhưng mà nó len lỏi trong tâm trí mình, trong những hành động của mình, lúc nào cũng xuất hiện hình bóng đó bên cạnh. Mình không biết nữa, không biết tại sao lại thế. 

Nhiều lúc mình ghét bản thân mình. Tại sao lại nhớ đến họ nhỉ? Tại sao nhỉ? Hoàn cảnh khác nhau quá, công việc khác nhau quá, cuộc sống đối lập nhau quá. Haizzz, lại còn bằng tuổi, liệu rằng có thấu hiểu nhau để vượt qua mọi khó khăn không?

Rồi, cái tính mình ngông cuồng, tự cao có thích hợp không?

Haizzz

Cơ mà, cái cảm giác thích một người cũng hạnh phích lắm. Dù rằng chẳng biết họ có biết hay không?

Vì thích, nên cảm thấy rất gần, dù rằng không nói chuyện :d 

Cũng lâu rồi, mình chẳng khóc vì người dưng... :)

Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2016

Cuộc sống tươi vuiiiii

Trưa nằm chả thể ngủ được, trong đầu tỉnh táo một cách lạ thường. Hình ảnh những chiếc bánh trung thu cứ lượn lờ, lượn lờ làm mình suy nghĩ mãi không thôi.

Chả biết, chỉ biết là rất thích, rất hứng thú, rất đam mê. Thích cái cảm giác đi lấy hàng, thích cái cảm giác đi giao hàng cho khách. Thích được cầm đồng tiền do mình kiếm được. Nhiều cái thích lắm. Thế nên đầu cứ tỉnh và tỉnh.

Muốn, muốn làm nhiều thứ hơn nữa. Muốn kiếm nhiều tiền hơn nữa, muốn kinh doanh nhiều thứ hơn nữa, muốn có team để làm cùng, muốn có người làm cùng. Híc Híc

Và, muốn có người eo để đứng sau lưng cổ vũ cho mềnhhhhhhhhhh

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2016

Linh tinh...

Dạo này chả hiểu sao, cứ đêm đến là mình lại suy nghĩ nhiều thế. Mình suy nghĩ về Mẹ nhiều, hình ảnh gầy guộc của Mẹ cứ ám ảnh mình, đôi mắt bên phải bị híp đi, có lẽ nó đã chạy lên não chăng. Chẳng biết nữa, chẳng thế cứu vãn được gì. Có những nỗi buồn cứ miên man, miên man.

Rồi ngày mai, mình không còn Mẹ nữa, ngày ấy sẽ rất gần, rất gần thôi.

Mình phải lên dây cót tinh thần để chuẩn bị cho mọi thứ thôi, chứ biết làm sao.

Rồi đôi vai này, sẽ phải gánh vác nhiều thứ.

Sẽ chẳng còn những ngày vô tư lự như thế này nữa.

Những ngày này có lẽ không còn được bao lâu.

Thôi, chả nghĩ nữa, làm việc thôi.

Nghĩ nhiều, không giải quyết được cái gì cả. hiiii

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2016

Cuộc sống luôn tồn tại những rắc rối nho nhỏ ^^

Sáng nay lên check đơn hàng, thấy bị tồn vì nhân viên bưu điện gọi cho khách hàng mãi không nghe máy. Mình gọi điện lại cho khách hàng thì khách lại báo là không thấy nhân viên bưu điện gọi. Thực mình chẳng biết nên tin ai, lại gọi điện lên cho tổng đài nhờ hỗ trợ. Và lại gọi lại cho khách. Cuối cùng thì cũng giải quyết xong. Việc của mình là chờ đợi chuyển hàng thành công...

Và mình chợt nhận ra, càng ngày mình càng bình tĩnh đến lạ. Không còn cảm giác hoang mang lo lắng trước những rắc rối nữa. Mình bình thản đón nhận mọi chuyện và bình tĩnh suy nghĩ để giải quyết vấn đề.

Trước những rắc rối, mình đã không còn kêu than mà tìm cách tháo gỡ nó. 

Hình như mình đã lớn hơn một chút. Từ ngày không yêu nữa, có vẻ mình đã chủ động hơn khá nhiều. Mình đã bình tĩnh hơn khá nhiều... không còn trẻ con như trước nữa.

Ờ, hình như ta đang ngày một trưởng thành lên :D

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2016

Lại buồn ngủ. hức hức

Ôi, viết viết và viết. Làm mình phát buồn ngủ.

Mắt cứ díu dít lại ấy.

Giờ mà có cái đơn hàng nào, khéo lại tỉnh như thường.

Tiền ơi, em ở đâu, về đây với chị đi. Tháng này 9 củ mà tiêu cũng hết rồi. híc híc. Ôi tiền ơi là tiền.

Cái bọn facebook lại còn mới trừ tiền quảng cáo. hiu hiu

Theo đuổi đam mê, nợ nần sẽ theo đuổi bạn mà.

Cơ mà, học được nhiều thứ mà. Biết được nhiều thứ hơn. Mỗi tội, không có ai đầu tư tiền marketing cho mình, giá có đại gia nào bao thầu thì tốt quá. híc híc

Ôi buồn ngủ quá đi mất, nghe nhạc cũng chẳng thể xoa dịu được cơn buồn ngủ.

Cái văn phòng này cũng lạ. Như kiểu thiếu không khí vậy. Hị hị. Không có đủ không khí để mà thở hay sao á.

Giờ đang tự nhiên có cái đơn hàng thì ngon nhể..............

Đơn hàng ơi, em ở đâu, về đây với chị nàooooooo

Bây giờ muốn Tết làm một vụ buôn bán thật to, thật to, như buôn rượu, buôn chè, buôn mứt. Ôi chỉ nghĩ đến đó thôi là tỉnh cả ngủ rồi.

Tự nhiên thích chạy nhong nhong ngoài đường đi giao hàng, sao mà sung sướng thế...

Thích cái cảm giác mang tiền về, dù ít ỏi, nhưng do mình chủ động tìm kiếm nó. Sao mà thích đến thế.

Nghĩ đến cái cảnh chạy nhong nhong ngoài đường như một con ngựa, hít hà khí trời, ôi mênh mông và bao la quá...

huhuhu
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design