Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2016

Linh tinh...

Dạo này chả hiểu sao, cứ đêm đến là mình lại suy nghĩ nhiều thế. Mình suy nghĩ về Mẹ nhiều, hình ảnh gầy guộc của Mẹ cứ ám ảnh mình, đôi mắt bên phải bị híp đi, có lẽ nó đã chạy lên não chăng. Chẳng biết nữa, chẳng thế cứu vãn được gì. Có những nỗi buồn cứ miên man, miên man.

Rồi ngày mai, mình không còn Mẹ nữa, ngày ấy sẽ rất gần, rất gần thôi.

Mình phải lên dây cót tinh thần để chuẩn bị cho mọi thứ thôi, chứ biết làm sao.

Rồi đôi vai này, sẽ phải gánh vác nhiều thứ.

Sẽ chẳng còn những ngày vô tư lự như thế này nữa.

Những ngày này có lẽ không còn được bao lâu.

Thôi, chả nghĩ nữa, làm việc thôi.

Nghĩ nhiều, không giải quyết được cái gì cả. hiiii

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design