Haizzzz
Mệt thật.
Ngồi chẳng muốn làm. Những hình ảnh của Mẹ mình cứ hiện ra. Từ hình ảnh Mẹ ở viện phổi, tự nhiên muốn vào lại viện phổi đó để nhớ Mẹ.
Vẫn nhớ những lần về thăm Mẹ ở viện Thái Bình truyền hóa chất. Bố tiễn mình. Lá vàng rơi. Sân bệnh viện trống vắng.
Nhớ những cơn gió heo may...
Buồn....
Miên man...
Chán chả muốn làm gì cả...
Giờ chỉ muốn về quê, ngồi với Mẹ. Chắc Mẹ gầy lắm rồi, không đi được mà :(
Ngồi nghe bài Đường đến ngày vinh quang, mọi lần rạo rực, mà hôm nay chán thế.
Giờ có ai cho mình mượn cái vai, mình tựa vào, mình ngủ thì tốttttttttttttttt
Thứ Năm, 18 tháng 8, 2016
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét