Thứ Tư, 10 tháng 8, 2016

Nghe nói hết nắng rồi...

Báo đài đưa tin hôm qua là ngày nắng cuối cùng của mùa hè này. Ờ, cái chữ cuối cùng nó nhiều cảm xúc đến lạ. Sau cái cuối cùng chính là cái đầu tiên...

Sáng nay đi làm, trời vừa nắng, vừa mưa, lại có một chút gió. Gửi vào đó là một chút không khí của mùa thu dịu mát. Trong lòng chợt lâng lâng khó tả, buồn buồn lại vui vui.

Chả biết nữa, mùa đông năm nay có lẽ dài vô tận. Cơ mà 6 tháng vừa qua cũng là khoảng thời gian cho mình tĩnh lại, đối mặt với mọi thứ. Tin được không, mình đã cô đơn 6 tháng đó. Một đứa con gái chịu nỗi đau bị phản bội đã đứng dậy một cách mạnh mẽ đấy. Dù rằng có nhiều lúc yếu lòng, nhưng mà đơn giản thôi. Chả có gì là không thể vượt qua được.

2 ngày nay bận, chưa gọi được về cho Mẹ. Có lẽ tình trạng vẫn thế thôi, ngày uống mấy viên sủi, giờ chỉ còn nước tiêm mocphin là hết. Cơn đau cứ hành hạ từ ngày này sang ngày khác. Rồi có ngày...

Thôi kệ, chẳng nghĩ nữa đâu. Chẳng muốn nghĩ nữa. heeeeeeeeee

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design