Ôi, nhiều lúc cứ phải gồng mình lên mạnh mẽ. Nhưng về đêm sao lại yếu đuối đến thế. Và đêm qua lại thế.
Cũng lâu lắm rồi, đêm qua mình mới khóc thoải mái. Tự nhiên khóc, nghĩ về Mẹ là khóc. Haizzz...
Rồi sáng dậy, thấy trống vắng kinh khủng. Rồi đêm qua lại nhớ về những ngày xưa ấy, lúc nào cũng có một người ở cạnh mình, an ủi mình, động viên mình. Híc, bây giờ có đau thì cũng tự xoa, có buồn thì cũng tự an ủi, có mệt mỏi thì cũng tự mà động viên mình cố gắng thôi. híc híc
Ờ, cái cuộc sống tự mình làm mọi thứ, thấy chông chênh, thấy mệt, muốn buông xuôi... híc híc
Thôi nào, mình mạnh mẽ mà. Cất những thứ đó vào một ngăn thật sâu, thật sâu trong lòng. Để lúc nào chi có một mình, lôi nó ra gặm nhấm. Còn lại, đừng để ai biết là mình yếu đuối.
Nha cô gáiiiiiiiiiiiiiiii
0 nhận xét:
Đăng nhận xét