Thứ Ba, 9 tháng 8, 2016

Đã lâu...^^

Mấy hôm nay nghe bài Cô Đơn Giữa Cuộc Tình, tự nhiên mình nghĩ đến quãng thời gian đau khổ trước đây. Cái thời đi làm về là khóc, vừa làm vừa khóc, vừa đi vừa khóc, ngửa cổ lên trời hỏi tại sao lại như thế? Tưởng chừng như mọi thứ đổ rụp trước mặt, tưởng chừng như không còn gì nữa, tưởng chừng như...

Và bây giờ, thấy mình mạnh mẽ phi thường.

Mình đã đứng lên từ chính những nỗi đau, những vấp ngã. Đứng lên từ cái nơi làm mình đau khổ, cái người bỏ rơi mình đã dạy cho mình một bài học cực kỳ quý báu : cuộc sống này vô cùng đáng sống.

Rồi, mình cũng thích một người. Nhưng có lẽ, cứ để trong lòng thế thôi. Có lẽ mọi thứ chưa đủ lớn, nó chỉ là dạng manh nha... nhưng mà nó len lỏi trong tâm trí mình, trong những hành động của mình, lúc nào cũng xuất hiện hình bóng đó bên cạnh. Mình không biết nữa, không biết tại sao lại thế. 

Nhiều lúc mình ghét bản thân mình. Tại sao lại nhớ đến họ nhỉ? Tại sao nhỉ? Hoàn cảnh khác nhau quá, công việc khác nhau quá, cuộc sống đối lập nhau quá. Haizzz, lại còn bằng tuổi, liệu rằng có thấu hiểu nhau để vượt qua mọi khó khăn không?

Rồi, cái tính mình ngông cuồng, tự cao có thích hợp không?

Haizzz

Cơ mà, cái cảm giác thích một người cũng hạnh phích lắm. Dù rằng chẳng biết họ có biết hay không?

Vì thích, nên cảm thấy rất gần, dù rằng không nói chuyện :d 

Cũng lâu rồi, mình chẳng khóc vì người dưng... :)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design