Ai guuuu, định cuối tuần này về quê mà trời lại sắp bão. Cơ mà thôi. Đặng Thùy Trâm đã từng nói : đời phải trải qua giông tố nhưng chớ cúi đầu trước giông tố. Thôi cứ về. Về gặp Mẹ. Cũng chẳng biết sẽ còn bao nhiêu cơ hội để gặp Mẹ nữa.
Trái tim của mỗi người, nên được chia thành nhiều ngăn. Ngăn dành cho niềm vui, ngăn dành cho nỗi buồn. Và việc của trí não là lấy cảm xúc từ ngăn nào để thực hiện hành vi trong những hoàn cảnh thích hợp.
Vậy nên, người ta sinh hai từ là Kìm Nén. Tất nhiên sẽ rất khó để thực hiện được điều đó. Nhưng nếu chúng ta tích tụ nhiều niềm vui và giảm bớt đi những nỗi buồn, từ đến một lúc nào đó, ngăn niềm vui sẽ tràn đầy sang ngăn chứa nỗi buồn.
Cuộc sống này, phải chấp nhận và cố gắng. Haizzz, đúng là như vậy.
Trời bão, lại nhớ ngày xưa, nhớ tiếng mưa rơi lộp bộp trên tàu lá chuối. Nhớ buổi học đầu tiên của năm cấp 2 phân tích bài văn tia chớp gì đó. Nhớ những ngày bão gió đi học trường làng dưới chiếc áo mưa mỏng manh... Nhanh quá, thoắt cái mấy chục năm rồi chứ ít đâu. Bây giờ đi qua trường, vẫn còn nhiều cảm xúc dữ dội lắm...
Gần mà lại xa...
0 nhận xét:
Đăng nhận xét