Thứ Hai, 18 tháng 7, 2016

Thế là nào yêu nhỉ ^^

Sáng nay bất chợt mình nghĩ đến điều này. Và hình như bây giờ có nhiều người lầm tưởng hoặc ảo tưởng rằng họ đang yêu mãnh liệt lắm!

Tình yêu là đi cùng nhau, làm cùng nhau chứ không phải chỉ nói và suy nghĩ cùng với nhau.

Bố Mẹ chẳng bao giờ nói yêu mình. Nhưng nếu mình lặn mất tăm 1, 2 hôm thôi không gọi điện về nhà là y như rằng điện thoại hàng đống cuộc gọi nhỡ.

Còn ngoài kia, có nhiều người nói yêu mình đấy, nói nhớ mình đấy, nói thương mình đấy. Nhưng thế nào nhỉ? Họ có bao giờ hành động không hay chỉ là những lời nói tán tỉnh trên đầu môi ^^ hay chỉ là những phút nhớ nhung trong giây lát rồi lại tắt ngụm?

Vậy đấy, việc gì phải nhìn vào tình yêu đâu xa. Cứ nhìn vào tình yêu của bố mẹ dành cho con cái là đủ thấy tình yêu nó như thế nào rồi.

Tất nhiên, không thể đem tình yêu nam nữ ra so sánh với tình yêu của bố mẹ. Tuy nhiên, bản chất của tình yêu là hoàn toàn giống nhau. Đó chính là quan tâm nhau, lo lắng cho nhau, chia sẻ với nhau không phải bằng lời nói, mà bằng hành động. Chỉ có hành động mới giúp chúng ta đi với nhau được đến suốt cuộc đời thôi. Còn lời nói ư? gió bay thôi ạ :)

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2016

Ngổn Ngang...

1 tháng rồi mới về quê. Rồi lên, thấy hụt hẫng lạ.

Tự nhiên muốn khóc, thấy nhớ gia đình. Muốn ở nhà. Vậy mà về nhà lại chẳng có thời gian ở nhà mấy.

Chiều tận 4h hơn mới về đến nhà. Loanh quanh mỗi nhà một tí rồi đi nấu cơm, ăn cơm, giặt quần áo. Tối đưa 2 thằng em đi ăn chè, cho bọn nó thay đổi không khí và cũng muốn đưa thằng em mình ra ngoài sau những ngày nó nằm lỳ ở nhà tự kỷ.

Về nhà, biết nó chịu đi học lại, mình thấy nhẹ nhõm và mừng. Hi vọng nó cố gắng học thật tốt. Ít nhất giờ cũng thấy nó có tí thay đổi, biết quan tâm đến mọi người trong gia đình hơn, cười nói hơn chứ mặt không lầm lầm lỳ lỳ như trước nữa.

Nhưng mà, cái chỗ phổi của Mẹ mình sưng to quá, cái hạch nó sưng to quá, bao giờ nó mới lặn xuống nhỉ? Liệu nó có lặn xuống không nhỉ? Người Mẹ gầy quá, mình lên đây, cứ suy nghĩ, và hình ảnh đó cứ đập vào mắt mình khiến mình buồn.

Mình buồn lắm, buồn lắm, mình muốn có người chia sẻ với mình. Muốn có người hiểu mình. Muốn có người đưa mình đi chơi để mình không nghĩ linh tinh nữa. Mình yếu đuối rồi, mình không thể gồng mình lên được nữa. 

Mình buồn...

Thứ Tư, 13 tháng 7, 2016

Mất ngủ - người như đi mượn vậy trời :(

Híc mới có 2 hôm mất ngủ thôi, mà giờ tinh thần làm việc của mình sao nó lại rạo rễ đến thế. Chả muốn làm cái gì cả. Đầu cứ tưng tưng lên á :( Thật là mệt mà. Híc Híc

Bây giờ ước, ước gì có một chiếc giường ở đây thì tốt. Một chiếc giường thật êm ái và thơm mát. Mình sẽ nằm ngay xuống, xõng xoài ngủ một giấc thật ngon. Lâu lắm rồi chẳng có giấc ngủ nào sâu cả. Muốn sang nhà cái Thương ngủ quá. Ở nhà nó không khí trong lành, thoáng mát, ngủ ngon. Híc Híc

Ối zời ôi, mắt díu lại, đầu lâng lâng, người mệt mệt như kiểu mình đang trong cơn mê vậy. Híc Híc. Mệt quá đi mất ạ.

Ngáp ngáp...

Sao lâu đến trưa thế nhỉ. Trưa ăn xong, đánh một giấc rồi tỉnh táo chiều làm việc.

Hay tại hôm qua mình không ăn cơm nên nó lả nhỉ :( Sáng qua ăn một bát, trưa qua không ăn rồi tối qua ăn bún :( Đêm về đói cũng chả buồn ăn gì cả. Híc Híc

Người đi như mượn á :(

Ôi tại sao lại ngồi ở cái tầng 5 này nhỉ? Giờ được ngồi ở tầng 4 có phải thung thướng không? Chí ít thì mình cũng được thoải mái xõng xoài ra ghế mà ngủ, cho đỡ mệt. Tỉnh táo rồi làm. Ở cái tầng 5 này mọi thứ thật bí bách. Cái camera chỉa thẳng vào mặt lúc nào cũng có người soi. Có một ông giám sát hắc xì dầu, mặt đen như bao công nhưng mà được cái cũng dễ tính với mình. Có lẽ mình đi hay tươi cười chào hỏi và luôn tỏ ra biết điều.

Híc, rồi tự nhiên nghĩ chẳng biết làm ở đây được lâu không nữa ta. Thấy chan chán cái nghề này rồi, không làm cái này thì làm cái gì nhỉ? Đi bán cao ngựa là đúng rồi. Nhưng mình thích kinh doanh mà. Tự mình đi ship hàng, một cảm giác thung thướng mà kẻ đi làm thuê chẳng bao giờ có được.

Ôi lại nghĩ đến chuyện ở nhà, thật là buồn ạ. Chẳng biết thằng em nó định thế nào. Muốn cho nó đọc chiến binh cầu vồng mà chỉ sợ nó không đọc. Giờ nó cứ nằm lì ở nhà.

Nghĩ mà buồn.

Ai có thể hiểu được mình :(

Bạn Nam có hiểu được không nhỉ? Có lẽ là có, nhưng bạn ấy cứ làm sao. Híc, mình chẳng thích mỗi lần nc mà bạn ấy cứ nói to, như thể cáu gắt với mình vậy. Mình ngứa tiết, thái độ lại, dù rằng trong lòng mình nghĩ khác.

Haizzz. Bao lâu rồi, mà vẫn bị tương tư bạn ấy. Chẳng biết, nó cứ tự nhiên như thế mới khốn nạn. Nỗi nhớ bạn ấy cứ len lỏi vào trong não mình. Dù rằng biết hai thế giới đối lập với nhau quá đê. Haizzzzzzz

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2016

Chiến Binh Cầu Vồng - buồn mãi không thôi :(

Híc, sáng nay vừa nấu cơm vừa đọc những chương cuối của Chiến Binh Cầu Vồng - Andrea Hirata mà lòng mình buồn rười rượi. Lần đầu tiên mình đọc một cuốn sách mà vừa đọc mình vừa khóc. Khóc thương cho số phận của 10 đứa trẻ đó. Buồn, chỉ một từ buồn thôi. Híc Híc

Không lẽ định mệnh xoay vần thật sao, không lẽ tương lai của những đứa bé đầy nhiệt huyết, can đảm đó không thể chống chọi được với cuộc sống làm culi hay sao?

Không lẽ số phận trớ trêu thế hay sao?

Chúng đã từng rất cố gắng mà. Mình vẫn còn nhớ cái cảnh bao nhiêu cái máy xúc cứ làm việc như muốn nghiền nát ngôi trường đó, còn bên trong Lintang say sưa giảng bài cho các bạn. Hình ảnh đó thật đẹp biết bao nhiêu.

Cuộc sống là một cuộc đấu tranh sinh tồn. Họ đấu tranh quá nhiều, và đến lúc mệt mỏi muốn buông xuôi. Đến cô Mus cũng nản lòng khi không thể làm nào khác để cứu vãn ngôi trường. Cô chọn cách buông xuôi. Nhưng không, Lintang và một số bạn còn lại vẫn say sưa đến trường học. Và Lintang đứng lên dạy các bạn tất cả các môn. Sự việc đến tai cô Mus, cô đạp xe thật nhanh đến trường, từ xa cô nghe thấy tiếng Lintang đang say sưa giảng bài cho các bạn. Mắt cô rưng lệ, rồi cô đi thuyết phục những bạn còn lại đi học. "Đừng bỏ học" là câu mà Lintang nói với các bạn. Dù bất cứ hoàn cảnh nào đi chăng nữa cũng đừng bỏ học.

Nhưng rồi một ngày, mọi người không còn thấy Lintang đi học nữa. Một bức thư được gửi đến. Cô Mus cầm trên tay mà nước mắt trào ra.

Bố Lintang mất!

Lintang là con cả trong gia đình mười mấy người. Lintang phải nghỉ học để đi làm nuôi mười mấy cái miệng ăn.

Đọc đến đây, nước mắt mình nhòa đi. Thương quá, thương cho Lintang quá.

Thần đồng là vậy, giỏi là vậy, Lintang là người đầu tiên đem về chiếc cúp học sinh giỏi cho một ngôi trường làng mấy chục năm chưa bao giờ có được vinh dự đấy. Cậu ấy đã chiến thắng hàng trăm học sinh đến từ các trường lớn khác để giành được chiếc cúp đấy.

Bố Lintang mất cùng đồng nghĩa với việc ước mơ của cậu bị chôn vùi, tương lai tươi sáng cũng dập tắt, nguồn hi vọng của cả gia đình bỗng dưng lụi tàn. Buồn, buồn.

Để Lintang tiếp tục được đi học, Mẹ cậu đã đưa cho cậu chiếc nhẫn cưới để bán nó đi lấy tiền sửa xe. Vâng, giá trị của chiếc nhẫn cưới đó chỉ đủ để thay 2 cái lốp xe và 1 cái xích :(. Giây phút đó, cậu hứa với Mẹ sẽ giành được danh hiệu học sinh giỏi. Và cậu đã làm được.

Buồn quá Lintang ơi :( Tớ bị buồn vì cậu rồi đấy :( :( :(

Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2016

Nắng

Chiều chủ nhật trời nắng chang chang. Trên tầng 5 lại một đôi nữa chuyển đi. Xóm yên tĩnh đến lạ. Có mỗi một mình mình ở cái tầng 4 này. Có 4 phòng thì chỉ ở 3, 2 phòng còn lại đi làm. Còn mình mình...

Yên tĩnh hay lắm nhé.

Mình ngủ chẳng ai làm phiền. Mỗi tội nóng quá chả ngủ được.

Mình bật nhạc chả ai đánh nhau với mình.

Nhưng mà cũng cô đơn.

Cơ mà, hình như cái chữ cô đơn nó gắn vào cuộc đời mình rồi. Nên mình kệ, coi nó như bạn thôi. Nhỉ.

Hôm nay nóng quá, chắc ở nhà cũng nắng nóng chẳng kém. Chắc Mẹ mệt lắm đây. Haizzzz, cố lên tuần sau được về rồi mà. Được nhìn thấy Mẹ rồi, chẳng biết sẽ được nhìn bao nhiêu lần nữa. Tự nhiên ngĩ đến cái lưng của Mẹ mà khóe mắt cay cay... nghĩ đến những điều phía trước mà bận lòng. Thôi thì, hiện tại cứ phải cố mà vui thôi chứ biết làm sao nhỉ? Cuộc sống mà, không ai khổ mãi đâu phải không? Rồi thằng em mình sẽ được sung sướng và nên người, rồi hi vọng bố mình sẽ được an yên những lúc cuối đời không có Mẹ.

Buồn.

Có lẽ Mẹ chẳng thể nhìn thấy mình trong ngày mình mặc váy cưới. Chắc Mẹ cũng chẳng biết mặt con rể đâu nhỉ? Có lẽ, có lẽ,... hay mình không lấy chồng, mình ở vậy, có được không?

Buồn.

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2016

Đến bao giờ....

Sáng nay gọi điện cho Mẹ, lại đập vào tai là những lời trách móc Bố. Cái giọng the thé chua chát của Mẹ làm mình thấy chói tai.

Buồn, thực sự là buồn.

Chẳng biết nói thế nào. Vì nói thật, nói mãi chả nghe. Nên kệ thôi.

Haizzz....

Giá mà mình chẳng biết suy nghĩ thì tốt. Giá mà mình cứ cười hồn nhiên như một con ngố thì tốt. Sâu trong lòng mình, bao nhiêu cái lo toan không tiêu đề cứ ngổn ngang. Haizzzz, chán lắm ạ. Chẳng biết nên làm thế nào. Cứ thong dong như một cánh diều không có phương hướng vậy.

Ờ thì, ngày trước dù có thế nào, dù gia đình có chuyện buồn thế nào, cũng có người ở cạnh mình, động viên mình, an ủi mình. Còn bây giờ, chỉ có một mình mình. Nhưng mình sẽ làm được mà, mình mạnh mẽ mà, mình chẳng cần ai, mình chẳng phải phụ thuộc vào ai. Mình làm được. Mình chịu đựng được. Mình ổn.

Ít nhất, thì đến thời điểm này, mình vẫn béo tốt đó thôi. Đó chính là minh chứng cho việc mình vẫn sống rất tốt nếu không có ai bên cạnh. Đúng không?

Buồn..... miên man, cứ gọi điện về nhà là lại vậy.

Và thực sự là, mình chán lắm rồi, mình chỉ muốn cuộn tròn trong cái thế giới của mình mà thôi. Chẳng muốn quan tâm điều gì cả đâu ạaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

Như vậy có được không??????????

Đến bao giờ mới kết thúc những ngày tháng như thế này????????

Mình muốn một gia đình hạnh phúc, yên bình. Khó quá hay saoooooooooooooooooooooo????????????

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2016

Lại là những thứ cảm xúc tồi tệ

Lòng mình... bây giờ cảm giác sao nó mỏng manh đến thế? Gượng dậy được vài hôm, chỉ cần một tin nhắn hay một cú điện thoại cũng làm mình phải suy nghĩ.

Buồn, lo lắng, nặng nề và bồn chồn là cảm giác hỗn độn lúc này. 

Thật sự thì, đã bao lần như vậy, mình cứ tưởng mình đủ bản lĩnh để đối mặt với tất cả mọi thứ. Nhưng bây giờ thì, vẫn đâu vào đó.

Mình cố mạnh mẽ, cố gắng điều khiển mọi chuyện theo ý nghĩa của mình. Thật khó quá. Bất cứ cái gì liên quan đến gia đình cũng làm lòng mình chẳng yên, thật chẳng thể yên an được. Bỗng thấy tình yêu nam nữ sao nhỏ bé đến như vậy.

Buồn.

Lại là những ngày tâm trạng tồi tệ, chẳng muốn làm gì, chẳng muốn chơi gì.

Bây giờ, cũng chẳng còn thiết tha tâm sự với ai. Cứ thích cuộn mình trong cái thế giới nhỏ bé và cô đơn của mình. Chẳng muốn nghe ai nói, chẳng muốn nói với ai. Thích yên tĩnh một mình. 

Bây giờ, tâm hồn mình sao lại mong manh và nhạy cảm đến thế. Cảm giác mỏng như thủy tinh, chỉ cần chạm nhẹ một cái, cũng vỡ tan...

:(
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design