Thứ Ba, 30 tháng 6, 2020

Cứ thế mà đi!!

Thái Bình những ngày hè nóng bức và oi ả. Ngồi viết những dòng này trong một tâm trạng chẳng thể buồn được mà cũng chẳng thế vui được. Sở dĩ chẳng thể buồn được vì cách ứng xử như vậy. Thật buồn. Cách ứng xử của người Bố dối với một người Con. Không biết nói như thế nào nữa.

Ngoài trời nắng chang chang. Giá nỗi buồn trong lòng cũng được thiêu đốt bởi cái nắng gay gắt đó thì hay biết mấy. Tiếng ve kêu râm ran lại làm mình nhớ lại quãng thời gian ngày xưa - cái thời còn học cấp 2, ôn thi dưới hai hàng cây bạch đàn xanh mát, mải mê đến mức bị ve đái vào vở. Cái ngày ấy, còn Mẹ, gia đình mình vẫn vui. Còn bây giờ, thì toang thật sự.

Toang chỉ vì mình đi lấy chồng. Chỉ vì mình đi tìm hạnh phúc cho riêng mình. Tìm cuộc sống cho mình, sống cho bản thân mình. Thật là nực cười. Tại sao con người ta lại ích kỷ như vậy. Mình đã tìm được tình yêu đích thực của cuộc đời mình. Tại sao lại không ủng hộ mình, mà lại hành xử như vậy. 

Bây giờ, mình không còn cần cái gì nữa cả. Nhất là không có gì. Nhất là Bố mình không có mặt trong ngày cưới của mình. Mình cũng không cần nữa. Mình không còn đủ tình yêu thương và bao dung như trước được nữa. Cái sự ích kỷ và trẻ con của Bố mình đã đạt đến cảnh giới nghiêm trọng rồi. Mình thực sự buồn. Buồn vô cùng.

Cuộc sống mà. Biết làm sao được. Dù sao thì mình cũng tin sau này, Chồng mình sẽ yêu thương mình, Mẹ chồng mình sẽ yêu thương mình, Em chồng mình sẽ yêu thương mình. Coi như một phần ông trời bù đắp cho mình. Chẳng ai lấy hết của ai một thứ gì cả. Có đúng không nhỉ. 

Haizzz!!! Ngoài trời nắng nóng. Cái nắng nóng làm vải bị bạc màu. Nó bạc như cái sự bạc bẽo của lòng người vậy!!

Thôi kệ!!!!

Cứ thế mà đi!!!

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2020

Tủi Thân

Mẹ ơi!!!!

Mẹ ở đâu rồi!!! Mẹ có nhìn thấy con không???

Hôm nay con đi viện. Bác sĩ nặn mủ, lấy cái vòi như trước Mẹ từng lấy cho con đó. Đau lắm Mẹ ạ. Một mình con, con cũng tủi thân, nhưng mà chả sao cả. Lúc đó, con chỉ nghĩ đến Mẹ thôi. Chỉ gọi Mẹ thôi. Như ngày xưa con từng bị khâu ở chân, rồi lúc khâu, con cứ nép vào lòng Mẹ ấy. Lúc đó con cảm thấy thật yên tâm.

Con tủi thân lắm Mẹ ạ. Về gọi điện cho Bố. Bố chả được lời hỏi thăm, có đau không, hết nhiều tiền không? Chán!!! Chuyện gì bàn với Bố, thì Bố cứ gạt phắc đi. Con tủi thân vô cùng. Bố cũng là Bố của con mà. Con tôn trọng Bố mà. Ấy thế mà Mẹ ơi!!!

Sao Mẹ mất sớm. Để chị em con như vậy chứ. Huhuh. Đến lúc lập gia đình rồi, chắc con vẫn chưa yên đâu Mẹ à. Con yêu Tuệ, muốn lấy Tuệ, mà gặp bao nhiêu sóng gió.

Mẹ à, Mẹ ơi!!!!

Con nhớ Mẹ!!!

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2020

Buồn ghê gớm. Một nỗi buồn mãi chẳng dứt

Dạo này mình hay tủi thân quá. Cứ nhìn nhà người ta khi cưới có Bố Mẹ, có Anh Em mà mình chạnh lòng. Bởi mình nghĩ một tương lai không xa. Trong đám cưới của mình, không có hình bóng của 2 người thân thiết nhất với mình. Là Bố mình và Em mình.

Người yêu mình bảo là: Em đừng nghĩ nữa, đừng than vãn nữa. Ô kìa. Ai muốn nghĩ. Ai muốn than vãn. Nhưng với một đứa nhạy cảm như mình. Chỉ cần nhìn người ta trong lúc khó khăn nhất, trong những thời điểm quan trọng nhất, có người thân ở bên cạnh. Còn mình thì không. Mình không khỏi chạnh lòng sao được.

Mình đâu có làm nên tội tình gì. Tại sao lại bỏ mặc mình. Tại sao lại như thế cơ chứ. Mình đã sống cho đi như thế nào. Tại sao không lắng nghe mình. Chỉ vì mình yêu một người không theo ý của họ, không theo ý của thiên hạ. Mình sống cuộc đời của mình. Mình cưới cho mình mà. Có cưới cho người khác đâu cơ chứ.

Mình buồn thật buồn. Buồn vô cùng. Thôi coi như kiếp trước mình mắc nợ họ. Kiếp này mình trả.

Cuộc đời sao thấy bạc bẽo quá. Bạc bẽo ngay trong gia đình của mình.


Thằng em mình. Mình nhắn tin nó còn không thèm trả lời mình. Mình buồn. Mình yêu thương nó đến nhường nào. Vậy mà.


Buồn vô cùng. Mình chỉ muốn khóc thôi. Mình thấy đơn độc và cô đơn. 

Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2019

Nhớ Nhà

Từ quê lên mà lòng buồn rười rượi, chỉ muốn được ở nhà với Bố, với Em. Chỉ muốn được bình yên đi dạo quanh làng, thăm bà con hàng xóm láng giềng. Cuộc sống sao mà bình yên đến lạ.

Dạo này, mình áp lực quá. Áp lực vì doanh số đè nặng lên đầu. Huhu tưởng chừng đơn giản nhưng lại khó khăn muôn trùng. Nhưng chẳng sao đâu, đây chính là cơ hội thử thách của mình mà, có đúng vậy không nhỉ?

Cuối cùng thì, mình cũng tìm được sự bình yên sau những ngày tháng mệt mỏi. Vụ đi chơi vừa rồi, mình vỡ ra được nhiều điều. Và mình cũng không còn cảm giác buồn mỗi khi nghĩ đến Bố nữa rồi. Bây giờ mình chỉ mong Bố mình sống vui vẻ, mạnh khỏe, là mình từng lắm rồi.

Ở đâu đó lại vang lên giọng ca của ca sĩ Tùng Dương với bà Mẹ Tôi. Nhớ Mẹ quá. Giá còn Mẹ. Nhưng mà thôi, người mất thì cũng mất rồi. Việc mình cần làm là cầu mong cho linh hồn của Mẹ ở dưới suối vàng được thanh thản có đúng không?

Hà Nội bước vào những ngày cuối thu đầu đông. Bỗng nhớ thằng em da diết. Nhớ năm ngoái nó đi làm về muộn, lúc nào cũng nhắn chị cắm cho em ấm nước. Ấy thế mà giờ nó đã ra ở với bạn, tự chăm lo cho cuộc sống của mình được rồi. Mình cũng thấy mừng cho nó. Vui lắm!!! Nó cũng tự lập rồi đấy!!!

Hà Nội mùa thu. nhớ nhà!!!

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2019

Hà Nội Mùa Thu

Hà Nội buổi sáng mua thu trong lành mát dịu. Mở một bản nhạc yêu thích. Đón những tia nắng vàng óng ả nhảy nhót trong phòng. Cuộc sống này thật nhẹ nhàng và bình yên biết nhường nào.

Ai biết rằng tương lai sẽ có bão. Đó là việc của tương lai. Đó là những thứ chưa xảy ra. Vì vậy, chúng ta cứ ung dung và thư thái mà tận hưởng những ngày tháng yên bình này đi. Bởi hạnh phúc không phải là đích đến mà là quá trình.

Tháng 9 yêu dấu. Tháng dương thì sinh nhật mình. Còn tháng âm thì giỗ Mẹ mình. Âm và Dương. Đều vào tháng 9 cả. Có khi nào đây là định mệnh?

Hôm qua giỗ Mẹ. Mình tiếc rằng đã không lưu lại được bức ảnh nào. Cảnh mà các dì dậy sớm giúp mình sắp cơm, đi chợ, rửa bát. Thật không biết nói gì hơn. Thật lòng cảm ơn các dì đã thương Mẹ mình biết nhường nào. Để bao dung và vị tha những lỗi mà Bố Con mình đã từng mắc phải. Dù rằng các dì luôn nói và nhiều khi trách móc mình. Nhưng thật tâm, luôn thương yêu mình như con của các dì vậy. Mình cảm thấy vô cùng may mắn. Dì út còn làm thức ăn cho mình mang đi :(.

Vậy là cũng xong 3 năm đầu giỗ Mẹ. Người ta bảo là 3 năm mãn tang. Nhưng với mình thì Mẹ lúc nào cũng còn đó, mới như ngày hôm qua thôi. Hai Mẹ con còn cùng nhau đi viện, cùng nhau chinh chiến chống chọi với căn bệnh quái ác. Nhưng có lẽ, tâm mình cũng nên an yên, để cho Mẹ còn được siêu thoát.

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2019

Sao cứ buồn buồn nhỉ

Trưa, chẳng ngủ được. Dậy tự nhiên lại buồn buồn, trống trải, chả muốn làm cái gì cả. Sao thấy mọi thứ bây giờ nó nhạt nhẽo. Mình cần gì? Mình muốn gì? Mình cũng không biết.

Tự nhiên, thèm được yêu thương, thèm được nhõng nhẽo. Cũng 1 năm rồi mình không có cái cảm giác ấy. 1 năm cô đơn và không liên lạc với người cũ. Không vào tường facebook, không care bất cứ một thứ gì. Ok thôi mà. Mọi chuyện rồi sẽ qua. Cứ im lặng rồi sẽ qua thôi.

Rồi thấy chông chênh, thấy buồn. Sao tâm trạng cứ lạ lạ. Không biết nói nên lời thế nào.

Ngày trước, mình còn muốn đi đâu đó. Và giờ, cũng muốn đi. Thôi tối rủ đứa em ra bờ hồ chơi vậy. Thèm cái cảm giác dễ chịu ở Hồ Gươm. Thèm lắm!!!

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2019

Viết cho một ngày Mưa

Hà Nội hôm nay mưa gió. Tình cờ mở ngày này năm xưa ra xem. 6 năm trước. Cũng mưa gió như vậy. Và cũng 3 năm trước, cũng mưa gió như thế. Bỗng nhớ những ngày làm ở FPTShop quá. Nhớ những ngày mưa gió đến công ty, ướt như chuột lột, mải móng lên chấm công. Nhớ cảnh đội áo mưa sụp sụp ở nhà xe lên văn phòng.

Mới đó thôi, mà cũng đã 3 năm rồi. 3 năm qua, nhiều mối quan hệ đã ra đi mãi mãi, chỉ vì những sự hiểu lầm, chỉ vì cái tôi cá nhân, và có lẽ vì nhân duyên đã hết.

Hà Nội hôm nay mưa, hôm nay cũng là chủ nhật. Mình không phải đi làm như mọi tuần. Sáng từ Hải Phòng về, ăn uống no say, lên ngủ một giấc. Dậy xem cuộc đua kỳ thú. Lại bất chợt nhớ những ngày đó, cũng thứ 7, chiều về là mình ngồi xem Bố ơi mình đi đâu thế. Tối chuẩn bị đi chợ, nấu cơm. Cuộc sống cứ bình yên trôi qua như thế thôi nhỉ. Ngày ngày đi làm, tối về nấu cơm, hàn huyên nói chuyện. Cần gì hơn. Nhưng có lẽ con người chưa bao giờ biết đủ, họ luôn muốn hơn thế, muốn hơn thật nhiều.

Trời mưa, mở nhạc phim bản tình ca mùa đông. Thấy nhẹ nhàng quá. Thôi làm việc tiếp đơiiiii. Chơi mãi cũng chán nhờ!!!!

Thứ Năm, 2 tháng 5, 2019

Khó chịu quá!!!

Một ngày mà tâm trạng cứ sao sao. Khó chịu và muốn tìm một cái gì đó mới. Đầu óc quay cuồng. Khó chịu. Từ ngày làm nhiều, mình cảm thấy đầu óc của mình khó chịu hẳn đi.

Mình muốn thoát ra khỏi cái môi trường này. Cảm thấy nó quá bí bách  và chật chội. Ở đây giống như một vũng bùn lầy, càng ngày càng làm mình bị chìm xuống và trì trệ. Cảm giác khó chịu ngày càng bủa vây mình.

Mình thèm khát quá sự thay đổi, nó giống như những tia nắng ban mai dịu nhẹ vàng óng của mùa thu. Nó giống một cơn gió mát lạnh vào mùa hè. Lúc đó, nó sẽ làm cho mình có sức sống trở lại. Làm cho cuộc sống của mình trở nên có ý nghĩa hơn bao giờ hết. Mình thèm lắm những nụ cười đã từ lâu không còn trên môi của mình. Những nụ cười hồn nhiên, cởi mở, sung sướng thực sự. Giống như lúc mà mình mua được một món đồ gì đó mới, như xe máy hoặc đồng hồ chẳng hạn. Mình thực sự sung sướng mà.

Thời gian vừa qua, mình trăn trở rất nhiều, về công nghiệp, về những mối quan hệ trong công ty. Thực sự thì, không có gì cả. Làm một cv bao nhiêu năm, giống như một con kiến tha mồi vậy. Ấy nhưng mà, sự khác nhau đó là con kiến nó còn được chứng kiến cái tổ lớn lên từng ngày. Nhưng mình thì không. Chúng ta cứ làm một công việc giống như thầy bói xem voi vậy. Mình thèm lắm sự sáng tạo, thèm lắm đất cho mình tỏa sáng. Mình tin là mình làm được mà. Chỉ là chưa có môi trường mà thôi!!!!

Mình sẽ làm được mà, đúng không!!!!

Thứ Năm, 25 tháng 4, 2019

Chân trời mới!!!

Hà Nội những ngày này nắng nóng quá. Vậy là chỉ còn một thời gian nữa là mình xa cái nơi này. Hỏi mình có cảm xúc không. Có chứ. Hỏi mình có buồn không? Có chứ. Hỏi mình có vui không? Cũng có vui. Vì sao lại vui nhỉ?

Vui vì mình được đến một chân trời mới, được làm những việc mà mình thích, được thỏa sức sáng tạo theo ý của mình. Hồi bé mình đã từng nghĩ mình sẽ làm những việc sáng tạo. Mình thích ra ý tưởng và để cho người khác thực hiện. Hồi bé mình đã thích như thế rồi mà.

Gửi vào gió với mây. Đây là câu mà mình vừa nghe được trong bài Cơn Mưa Ngang Qua - Nhạc phim Những Cô Gái Trong Thành Phố do Khánh Linh thể hiện. Giọng hát trong trẻo, tình cảm và đầy nội lực của Khánh Linh đã truyền tải một cách rõ nét nhất thông điệp của bài hát. Những lo toan mệt mỏi của những cô gái ấy, chỉ thật bình yên khi về với gia đình.

"Đi về thôi em hỡi, bóng liêu xiêu cha đợi". Thật vậy, dù cuộc sống ngoài kia có đầy khó khăn và cạm bẫy thì ở nhà vẫn có người đợi em. Đó là cha mẹ của mình.

Lại tiếp tục câu chuyện công việc của mình. Tháng sau là mình đi học rồi. Mình đi làm chỗ mới rồi. Mình đã làm ở đây được gần 5 năm. Chứng kiến bao nhiêu người vào rồi lại ra đi. Và bây giờ mình là người ra đi. Góc phố, hàng cây ở đây vẫn thế. Chỉ có con người rồi sẽ khác đi...

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2019

Muốn được nghỉ ngơi!!!!!

Lâu lắm rồi. Hôm nay ms động vào cái blog này. Thực ra là mệt quá. Mỏi quá. Nên mới nhớ đến nó thôi!!!!

Mấy tuần vừa rồi. Mình mệt quá. Thực sự mệt. Muốn được nghỉ ngơi quá. Mà chưa có nghỉ được. 1 tháng nữa. Bao nhiêu cái hẹn phải trả. Ôi. Tôi mệt muốn chết đi sống lại.

Cuối tuần vừa rồi tôi về Thanh Hóa ăn cưới con em. Tuần sau thì tôi lại phải đi Nghệ An ăn cưới đồng nghiệp. Tuần sau nữa tôi về quê, tuần sau nữa tôi hẹn đi Lai Châu với bạn tôi. Tuần sau nữa tôi hẹn đi Yên Tử với chị bạn. Híc Híc và có khi tuần sau nữa thì tôi về quê 30.4!!!!

Chỉ thấy mệt thôi mà!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2018

Vẩn vơ

Buồn bã quá nhỉ. Chiều cuối thu ngồi làm việc mà tâm trạng cứ như đang trên tận mây xanh. Nghĩ vẩn vơ đến những thứ xa rời với cuộc sống của mình ở thời điểm hiện tại. Nghĩ về tương lai, về ngôi nhà và những đứa trẻ mà méo biết chú rể là ai.

Mình mong muốn điều gì nhỉ? Chỉ đơn giản là ở cạnh họ thôi mà nhỉ. Nhưng có vẻ quá khó khăn. Mình k ngại xa, không ngại khổ, chỉ ngại là tình cảm của mình đặt nhầm người. Mà có lẽ là nhầm người rồi. Mình ngốc quá chăng.

Thôi kệ đi. Đó là những thứ đã xảy ra và cũng chưa xảy ra. Dù sao thì trước mắt mình vẫn còn một đống việc cần làm. Dẹp bỏ những suy nghĩ chả thiết thực ấy đi. Vì nó chẳng mang lại miếng cơm manh áo cho mình.

Bầu trời hôm ấy vẫn còn xanh. Bầu trời tương lai cũng vẫn xanh. Và bầu trời hôm nay cũng vẫn xanh. Vậy thì hà cớ gì mà mình phải ngồi đây rồi tự làm u tối bầu trời của mình bằng những suy diễn vẩn vơ.

Cuộc sống vẫn trôi theo đúng nhịp điệu của nó. Thi thoảng có chênh hay phô một nốt nhạc, cũng chả sao. Bởi bản nhạc mà hoàn hảo quá, có lẽ sẽ không còn thú vị gì nữa rồi.

Thu Hà Nội mùa này đẹp quá. Gió từng cơn mát lạnh. Nắng vàng hành dao, dịu nhẹ. Mình ước được đi ra Hồ Gươm hay Hồ Tây vào thời điểm này. Hiu hiu gió. Chao ôi là tuyệt ^^


Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2018

Gió lạnh đầu mùa!!!

Hôm nay, Hà Nội có một chút se se lạnh. Những cơn gió heo may mang cái khô rát quen thuộc của mùa thu đã về. Nắng vàng nhảy tanh tách trên đường phố. Tất cả như tạo nên một bức tranh thật đẹp.

Hôm nay đi làm về, ăn và ngủ một giấc. Ngủ dậy, mở cửa sổ nhìn ra ngoài, lắng nghe âm thanh quen thuộc của cuộc sống: Có tiếng xe máy, tiếng gà gáy xa xa,... sao mà bình yên đến như thế.

Lâu lắm rồi. Mình mới cảm nhận được vẻ đẹp của cuộc sống này. Thật là bình dị.

Người ta bảo thu Hà Nội đẹp lắm. Ừm đẹp thật. Nhưng mà vẫn không đẹp bằng mùa thu ở quê mình. Trong ký ức tuổi thơ của mình. Mùa thu là những ngày lúa đã gần vào độ chín, là những mùa gặt vụ chiêm, góc rạ khô trắng chổng chơ giữa đồng, lũ trẻ tha hồ đá bóng, thả diều. Là những dòng mương mà hồi bé mình gọi là sông có nước trong văn vắt. Là những buổi chiều đi câu cá sặt, se se lạnh. Mình nhớ là mùa thu, cá thường lo lắm.

Nếu là một Đạo diễn phim, hoặc là một nhà biên kịch. Chắc chắn mình sẽ làm một bộ phim về mùa thu ở quê mình. 

Hehehe


Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2018

Stress lắm rồi!!!

Mệt mỏi và stress kinh khủng rồi!!!

Đã lâu rồi, mình không có thời gian nghỉ ngơi. Chủ nhật của mình là những ngày ở lỳ trong phòng, làm việc và làm việc. Đau đầu kinh khủng, cố gắng để hoàn thành đúng dealine.

Những ngày lên công ty, là những ngày căng não từ sáng đến tối. Về đến nhà, cảm giác mệt mỏi vô cùng và không muốn động chân động tay vào bất cứ một cái gì.

Và thời gian này, có lẽ mình chưa thích nghi quen chăng. Em trai lên ở cùng, ừm cũng vui. Nhưng thi thoảng mình mệt quá. Về đến nhà là cắm đầu vào nấu cơm. Ôi mệt, chuyện cơm nước làm mình thấy mệt. Mình muốn được như trước, muốn tự do như trước, mình cảm thấy bị áp lực.

Số nợ 20 triệu 2 tháng nữa là phải hoàn tất. Mình bục mặt kiếm mà có lẽ vẫn không đủ. Tiền cho bố, tiền phường, tiền phòng, tiền ăn hai chị em, rồi tiền cho nó phải dự phòng, thậm chí quần mình rách k có tiền mua mới, thèm ăn cái bánh trung thu mà không dám mua. Hisccc, bao giờ ms hết cái cảnh này.

Tối qua về, mệt kinh khủng. Hay mình toàn lấy những suy nghĩ của mình rồi ràng buộc mình. Mình tự làm khổ mình. Mình muốn lo cho mn rồi để bản thân mình phải khổ. Mình mệt quá rồi!!!

Chuyện tình cảm, mình cũng thấy mệt nữa. Haizz. Nếu cho mình lựa chọn lại, không bao giờ mình chọn con ng đó nữa :)

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2018

Hừm....

"Trong làn nắng ửng khói mơi tan
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng
Sột soạt gió trêu tà áo biếc
Trên giàn thiên lý, bóng xuân sang..."

Mấy hôm nay, nghe những bài ca quan họ, mình bỗng nhớ đến những trưa hè đầy nắng vào những vụ mùa. Ngoài sân là thóc, là rơm. Trong nhà bố mở đài phát những bài hát dân ca quan họ. Xen vào đó là mùi thơm nồng của rơm, của thóc, là tiếng gà cục tác, là những cơn gió hè mát rượi,.. sao mà bình yên đến thế.

Bây giờ, thật khó có thể kiếm được ở đâu một khung cảnh làng quê như vậy. Nhớ con đường đất mát rượi. Nhớ hàng cây râm bụt. Nhớ cái cây bạch đàn to bự, mà nhiều người đồn rằng ở đó có ông "thần nghịch tử".

Nhờ cái sân gạch đỏ bé nhỏ nhà mình, mỗi lần quét thóc phát mệt vì nó dính vào những cái khe nhỏ giữa các viên.

Nhớ cái bờ ao.

Nhớ cái bể nước nhỏ nhỏ, xinh xinh mà Mẹ vẫn ra giếng nước làng gánh về đổ vào đó.

Nhớ căn nhà nhỏ bé ngày xưa, vẫn còn nền đất, mấp mô, lồi lõm nhưng mát rượi.

Nhớ nhiều thứ lắm.

Mình cảm thấy thật may mắn vì có một tuổi thơ thật đẹp. Ở đó, có những người bạn của mình, có cánh diều thả mỗi chiều trên đồng. Có những buổi đi mò cua, mò ốc. Có những buổi đi câu cá sặt cháy đen cánh tay. Có những buổi làm lò nhỏ để đốt gạch.

Ái zaaaa. Hồi bé, sao cuộc sống nó thảnh thơi và yên bình đến vậy.

Chỉ tiếc là, hồi đó còn quá bé để mình có thể cảm nhận được.

Bây giờ, chả ước gì nhiều. Chỉ ước được cùng người mình yêu, về quê chăn gà, trồng rau và trong tài khoản ngân hàng có dư vài tỉ là được rồi :D

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2018

:(

Mẹ...

Con cảm thấy bất lực rồi, hay tại con khó tính quá, tại con nóng tính quá nói nó không nghe con? Có phải tại con không Mẹ?

Nhưng mà, con không thể chịu đựng được mỗi khi đi làm về thấy nó lại ôm cái điện thoại. Nó có quá nhiều thiếu sót để có thể tồn tại được trong cái xã hội này.

Chiều nay con đưa nó ra bến xe rồi Mẹ, nó về nhà rồi. Mấy ngày trên này, con chửi nó không ít lần. Con có nóng tính quá không Mẹ, hay vì thế mà nó k muốn ở với con nữa?

Nó không chịu được khổ, nó ngại đi làm xa, cuộc sống có cái gì dễ dàng bao giờ đâu. Ngày xưa con đi làm, cũng bắt xe bus từng chặng, đi bộ đến mỏi chân, mệt người.

Có những hôm con đi dưới trời mưa, chẳng có ô, chạy nhanh, con tủi thân vô cùng. Đợt đó lương con được 2,5 triệu. Cũng may là con còn có Tuyến giúp đỡ con. Bây giờ nó cũng có con mà. Con sãn sàng nuôi nó, nhưng thái độ nó phải thế nào. Nó ngại khổ, ngại vất vả, ngại đi xa thì có thể làm được gì đây hả Mẹ?

Con muốn cuộc sống nó tốt hơn, con muốn nó lên đây học hỏi, muốn nó ra ngoài va chạm cho hiểu biết. Nhưng dường như, nó chả học được gì. Mỗi ngày ra ngoài đường, nó chả học được gì thì phải.

Buồn ghê

Con buồn lắm Mẹ à...

Con phải làm sao đây? Hay con nghĩ nhiều quá?

Con thương nó, thương nó vô cùng. Nhưng con cũng giận nó vô cùng...

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2018

Cố gắng không thôi, là chưa đủ!!!

Ngày trước mình từng nghĩ là, dù có chuyện gì không như ý mình đi chăng nữa, thì hãy cố nghĩ theo hướng tích cực, cố làm khác đi thì mọi chuyện cũng sẽ khác.

Cứ như thế, mình luôn nhìn mọi chuyện buồn phiền nhất bằng một con mắt màu hồng. Cứ lấy đó làm động lực để tiến lên.

Nhưng rồi, chợt nhận ra, càng như vậy, người mệt chỉ là mình.

Sự thật vẫn là sự thật.

Có cố nhìn khác cũng chỉ là cách ru ngủ bản thân, trốn tránh cái sự thật phũ phàng kia thôi. Đấy không phải là cách lâu dài.

Cảm thấy quá mệt mỏi rồi.

Cảm thấy cô đơn ở ngay chính trong ngôi nhà của mình

Thứ Năm, 25 tháng 1, 2018

Hôm nay, tôi buồn!

Hôm nay, những cảm xúc buồn bã lại một lần nữa xâm chiếm bản thân mình. Mình buồn, cuối cùng thì nó cũng kết thúc. Sáng nay mình tươi tỉnh mà sao tự nhiên buổi chiều lại héo rũ như một bông hoa lâu ngày không được tưới nước.

Ừ thì cuộc đời luôn có những điều bất ngờ, có những điều không được như mong muốn. Đôi khi chỉ vì một phút thiếu suy nghĩ mà người ta vô tình làm tổn thương đến người khác.

Người lớn, có những nỗi buồn thật lạ. Không biết gọi tên nó như thế nào. Không biết diễn tả như thế nào. Chỉ biết là nó sâu trong lòng, nó nặng trong lòng và nó đè nén và đặc biệt không thể nói ra.

Ai cũng biết rằng, cuộc sống không thể bằng phẳng.

Ai cũng biết rằng, dù ta có buồn nhưng ngày mai mặt trời vẫn mọc, trái đất vẫn quay. Ấy thế mà chẳng hiểu sao người ta chẳng thể tránh khỏi những khi con tim mềm yếu.

Bất kỳ một cuộc chia tay nào, cũng có muôn vàn lý do. Nhưng chùn bước để lâm vào hoàn cảnh bế tắc hay mạnh mẽ đứng lên lại là quyết định ở bạn.

Một lần nữa, nó lại xẩy đến với mình.

Nhưng mình sẽ đón nhận nó bằng một tâm thế an yên nhất. Coi nó vốn như những thứ xẩy ra hết sức bình thường trong cuộc sống này...

Rồi cuối cùng, ngày mai sẽ khác thôi mà.

"Cuộc sống vốn rất công bằng, vấn đề là thời gian".

Haizzzz một ngày tâm trạng thật buồn chán.

Cái blog này của mình, sao toàn những thứ buồn chán và não nề đến vậy cơ. Chẳng mấy khi nó tươi vui hơn cả. Okey, cũng chả sao cả. Dù sao thì cũng chả ai đọc được và nó cũng chả ảnh hưởng đến ai đâu mà.

Thứ Ba, 16 tháng 1, 2018

Muộn

Hình như là, mình đang bắt đầu cảm thấy chán nản, đang bắt đầu cảm thấy mệt mỏi và chông chênh về cuộc tình này.

Mệt mỏi vì những gì mình cố gắng, hình như không lay chuyển được điều gì.

Mình mệt vì không được thể hiện hết bản thân mình ra, phải tiết chế và suy nghĩ. Ừ, điều đó cũng đúng, bởi mình lớn rồi mà, mình đâu còn trẻ con nữa.

Nhưng, mình cũng muốn còn một tí trẻ con.

Muốn một chút lãng mạn và dịu dàng như ngày xưa.

Muốn mọi thứ trở nên trọn vẹn hơn, mình từng cố gắng, nhưng mà bây giờ mình mệt rồi.

Tình cảm của mình, không còn như trước nữa.

Mình không thể cứ cố gắng mà một bên không có sự hợp tác.

Mệt quá rồi.

Mệt vì những suy nghĩ.

Hay do mình suy nghĩ quá nhiều ta

Thứ Sáu, 12 tháng 1, 2018

Có những ngày trống rỗng như thế...

Có những ngày thật buồn, thật chán, thật mất tập trung.

Đi làm về, ăn và lại tiếp tục ngồi vào cái máy tính. Cuộc sống của mình chỉ xoay quanh chừng đó thôi. Cảm thấy tẻ nhạt.

Cũng muốn lượn phố phường, muốn chơi bời, cơ mà lại lạnh, nên, lại thôi.

Làm gì nhỉ? Đọc sách à. Có lẽ, hôm nay nên đọc sách. Lâu lắm rồi mình không đọc quyển sách nào. Haizzz

Cảm thấy trống rỗng về tương lai. Vô định. Hay tại chưa lấy chồng nên nó thế nhờ?

Thứ Hai, 18 tháng 12, 2017

Có nơi nào bình yên...

Sáng dậy, lại một cảm giác nặng trĩu trong lòng. Khó chịu và chông chênh.

Ngày xưa, lúc mới quay lại, mình cũng cảm thấy khó chịu, cũng đặt nhiều câu hỏi nghi hoặc, cũng đấu tranh nội tâm ghê gớm lắm. Nhưng cái cuối cùng mình nghĩ là, chúng mình đã quá đau khổ rồi, giờ mình không muốn dằn vặt người ta bằng những thứ cảm xúc tồi tệ của mình nữa.

Lòng mình không yên, không yên đâu, nó như những con sóng đang cuộn tròn, có thể dâng trào bất cứ lúc nà. Nó như vết thương lâu ngày rỉ máu, như có một con dao đang kề cạnh, có thể cứa nó thêm vào bất cứ lúc nào.

Nghe bình yên của Trần Thu Hà, lòng cũng chả bình yên được. Sao lại thế. Mình đã vốn lấy lại được thăng bằng rồi. Mình đâu xứng đáng để nhận được cái điều này đâu?

Nhưng, ngẫm cho cùng, thì lỗi đó, cũng một phần là do mình. Nếu mình không cố chấp, nếu mình rộng lượng hơn, nếu mình bao dung hơn, thì người ta không rơi vào cái hố sâu đó.

Nhưng, cuộc sống luôn có những khó khăn. Muốn đối mặt với nó, cần phải bản lĩnh. Đúng không :)

Bản lĩnh lên, lý trí lên.

Nhé,
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design