Từ hôm về, mình thấy lòng ngổn ngang lạ. Có lẽ khi nghĩ về tương lai phía trước, không khỏi nghĩ suy, bận lòng.
Hạch của Mẹ ngày càng to, sờ sau lưng từng cụm, từng cụm. Thậm chí mình không dám sờ. Nhìn Mẹ đau, xoa cho Mẹ, lòng nghẹn đắng, cố kìm nén để không tuôn nước mắt.
Nghĩ về tương lai thằng em, chẳng biết nó định như thế nào. Muốn nói chuyện với nó, mà nói 1,2 câu nó chả nghe, nó bỏ đi.
Nhìn dáng Bố gầy, mải móng, tất tưởi, mệt mỏi rồi sinh ra cáu gắt. Nghĩ mà thương.
Buồn.
Nhưng mà kệ thôi, mình nghĩ nhiều,giải quyết được đâu. Chi bằng tìm những niềm vui để bù đắp vào những nghĩ suy đó.
Nhỉ ^^
Thứ Hai, 20 tháng 6, 2016
Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2016
Phố xa ơi là Phố xa
Sáng thứ 7 đi làm, vẫn là cái tinh thần rạo rễ, chỉ ngong ngóng giờ về để bắt xe về quê.
Nghe bài Phố xa, tự nhiên nhớ lần đi uống nước với bạn Nam, nghêu ngao hát ^^
Và tự nhiên, tâm trạng đến lạ.
Và tự nhiên, muốn quay lại cái thời áo trắng đến thế. Muốn đứng giữa sân trường, ngẩng mặt lên nhìn hoa phượng rợp trời. Muốn gặp lại các bạn, muốn ngồi lại lớp cũ. Ôi cái thời cấp 3 đó, sao hồn nhiên và trong sáng đến lạ.
Một chút ngông ngông, nghịch nghịch, thẹn thùng, e ấp.
Thời cấp 3, mình đã từng thích một người suốt 3 năm. Có lẽ chỉ là đơn phương thôi. Cái cảm giác đi qua họ, tim đập chân run... từ đó đến giờ, không còn ai cho mình cảm giác đó nữa. Có chăng là những cảm giác thân thuộc, gần gũi, thân quen ^^
Nghe phố xa, tự nhiên nhớ đến những cơn mưa mùa hạ thời đi học. Đang đi đường, mưa bất chợt trút xuống, có lần thì tạt vào quán nào đó để trú mưa, cũng có lần tan học, nên cứ đi về thẳng, mặc cho mưa tát vào mặt, tát vào người. Cái cảm giác đó thật thích. Phiêu du trên con xe đạp mini, phóng thật nhanh như muốn đuổi theo thời gian.
Nghe phố xa, nhớ những lần vào hiệu sách cũ. Đợt đó mình ham đọc sách, cứ mỗi lần có tiền là lại vào hiệu sách cũ và trở thành khách hàng thân thiết ở đó luôn. Những quyển sách cũ kỹ được mình nâng niu vô đối. Trong góc học tập của mình, giá sách là chỗ đẹp nhất. Mình thích chất thật nhiều sách nhìn cho nó tri thức.
Nghe phố xa và nghe phố xa đi. Hay lắm đó :)
Thứ Năm, 16 tháng 6, 2016
Cuộc sống vốn dĩ vô thường...
Tối qua gọi điện cho Mẹ, Mẹ lại khóc. Chắc đau lắm, chắc cố nhịn, chẳng có ai ở đó với Mẹ mình cả, buồn, tủi thân, suy nghĩ, lại chuyện thằng em... làm mình lại nghĩ...
Buồn.
Đôi khi, người ta phải tìm những niềm vui heo hắt bên cạnh những nỗi đau vô bờ. Tìm chút ánh sáng le lói, yếu ớt trên con đường đầy u tối.
Mẹ.
Mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.
Mẹ không muốn ở viện, có lẽ Mẹ muốn về nhà... chờ đợi một điều gì đó sẽ đến...
Có lẽ thế.
Có lẽ là như vậy.
Phải làm gì tiếp đây, phải làm gì tiếp đây.
Không biết nữa...
Buồn...
Buồn.
Đôi khi, người ta phải tìm những niềm vui heo hắt bên cạnh những nỗi đau vô bờ. Tìm chút ánh sáng le lói, yếu ớt trên con đường đầy u tối.
Mẹ.
Mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.
Mẹ không muốn ở viện, có lẽ Mẹ muốn về nhà... chờ đợi một điều gì đó sẽ đến...
Có lẽ thế.
Có lẽ là như vậy.
Phải làm gì tiếp đây, phải làm gì tiếp đây.
Không biết nữa...
Buồn...
Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2016
So Sad
Buồn.
Muốn có một người ở bên cạnh mình lúc này, để mình gục vào vai, để mình khóc cho thỏa thích.
Chán.
Muốn có một người ở bên cạnh lúc này, chẳng cần phải nói gì, chỉ cần im lặng nghe mình than vãn. Xong rồi thôi.
Mệt mỏi.
Muốn có một người bên cạnh lúc này, để làm cho mình cười, hoặc nhắn những tin nhắn động viên mình. Như ngày xưa ấy.
Buồn.
Sau tất cả, thì trái đất tròn vẫn là hình tròn. Dù nó có xẩy ra rất nhiều biến cố đi chăng nữa thì nó vẫn chẳng thay đổi được gì. Mình cứ hi vọng, qua vụ việc lần này, được nhiều hơn mất. Ai ngờ...
Nước mắt chỉ là nước mắt cá sấu.
Giận.
Rất giận.
Giận tất cả mọi người, giận bản thân mình không làm được gì. Bất lực, rất bất lực.
Cảm thấy mình vô dụng, rất vô dụng.
Buồn.
Mình muốn biến mất, hoặc muốn lấy chồng xừ đi, muốn thoát khỏi nơi đó, muốn thoát ra, thoát ra...
Mình muốn sống cho bản thân mình.
Mình chán.
Nói mãi chẳng thay đổi được gì.
HI vọng mãi chẳng được gì.
Nhiều lúc ước, ước, ước...
Mình cũng chỉ là người thường thôi, mình không phải thánh nhân.
Mình mệt rồi, mệt mỏi lắm rồi.
Không muốn suy nghĩ nữa.
Muốn có một người ở bên cạnh mình lúc này, để mình gục vào vai, để mình khóc cho thỏa thích.
Chán.
Muốn có một người ở bên cạnh lúc này, chẳng cần phải nói gì, chỉ cần im lặng nghe mình than vãn. Xong rồi thôi.
Mệt mỏi.
Muốn có một người bên cạnh lúc này, để làm cho mình cười, hoặc nhắn những tin nhắn động viên mình. Như ngày xưa ấy.
Buồn.
Sau tất cả, thì trái đất tròn vẫn là hình tròn. Dù nó có xẩy ra rất nhiều biến cố đi chăng nữa thì nó vẫn chẳng thay đổi được gì. Mình cứ hi vọng, qua vụ việc lần này, được nhiều hơn mất. Ai ngờ...
Nước mắt chỉ là nước mắt cá sấu.
Giận.
Rất giận.
Giận tất cả mọi người, giận bản thân mình không làm được gì. Bất lực, rất bất lực.
Cảm thấy mình vô dụng, rất vô dụng.
Buồn.
Mình muốn biến mất, hoặc muốn lấy chồng xừ đi, muốn thoát khỏi nơi đó, muốn thoát ra, thoát ra...
Mình muốn sống cho bản thân mình.
Mình chán.
Nói mãi chẳng thay đổi được gì.
HI vọng mãi chẳng được gì.
Nhiều lúc ước, ước, ước...
Mình cũng chỉ là người thường thôi, mình không phải thánh nhân.
Mình mệt rồi, mệt mỏi lắm rồi.
Không muốn suy nghĩ nữa.
Thứ Tư, 8 tháng 6, 2016
Tết Đoan Ngọ - Lại buồn rồi :(
Haizzzzzzzzzzzzzzzz
Sáng nay gọi điện cho Bố, hỏi ở nhà có mua gì về cúng 5.5 không? Bố bảo bố vừa đi chợ về. Hỏi thằng em đâu, nó vẫn đang ngủ :(
Buồn quá đi mất.
2 cái thân già dựa vào nhau mà sống. Một người ốm, một người già. Nghĩ mà thương.
Từ sáng tới giờ chả làm được cái vẹo gì. Ngồi nghĩ về gia đình mà lòng nặng trĩu.
Giá mà, giá mà qua vụ việc vừa rồi, thằng em mình nó tiến bộ hơn.
Haizzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz
Buồn thật đấy
Buồn thì phải làm sao?
Tự nhiên đi hỏi ngươi ta làm gì, lại động đến nỗi buồn, lại khơi dậy, lại buồn.
Nặng lòng quá đi.
Haizzzzzzzzz
Rồi gia đình mình đi về đâu, cảm thấy chông chênh và chả có phương hướng gì.
Như con thuyền lênh đênh giữa biển, để mặc gió xoay đi theo hướng nào thì xoay.
Haizzzzz
Không muốn nghĩ nữa đâu. Các ông ạ
Sáng nay gọi điện cho Bố, hỏi ở nhà có mua gì về cúng 5.5 không? Bố bảo bố vừa đi chợ về. Hỏi thằng em đâu, nó vẫn đang ngủ :(
Buồn quá đi mất.
2 cái thân già dựa vào nhau mà sống. Một người ốm, một người già. Nghĩ mà thương.
Từ sáng tới giờ chả làm được cái vẹo gì. Ngồi nghĩ về gia đình mà lòng nặng trĩu.
Giá mà, giá mà qua vụ việc vừa rồi, thằng em mình nó tiến bộ hơn.
Haizzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz
Buồn thật đấy
Buồn thì phải làm sao?
Tự nhiên đi hỏi ngươi ta làm gì, lại động đến nỗi buồn, lại khơi dậy, lại buồn.
Nặng lòng quá đi.
Haizzzzzzzzz
Rồi gia đình mình đi về đâu, cảm thấy chông chênh và chả có phương hướng gì.
Như con thuyền lênh đênh giữa biển, để mặc gió xoay đi theo hướng nào thì xoay.
Haizzzzz
Không muốn nghĩ nữa đâu. Các ông ạ
Nghĩ Về Cha - Bài hát làm rung động trái tim mình
Mình đã từng viết rất nhiều về Mẹ, luôn nghĩ đến Mẹ mà ít khi nghĩ đến Bố. Có lẽ Bố cũng biết, nên nhiều lúc cũng có ý trách móc nhẹ nhàng. Nhưng mình kệ, mình chả quan tâm. Thực ra mình có suy nghĩ, nhưng chỉ một chút thôi :(
Mình thật vô tâm.
Nhưng hôm nay, khi nghe bài hát nghĩ về Cha. Lòng mình xúc động lạ. Từng lời hát thấm không thể tả được. Sao nó đúng quá trời.
Nhớ đến hình ảnh mỗi lần về quê, bố ra đón, cái áo bạc màu, cái kính của chú cho, cái mũ cũ kỹ, đôi dép tổ ong huyền thoại... ngồi trên chiếc xe 82 của ông cậu, thấy thương quá, tội quá.
Gần 60 tuổi rồi đấy, chứ ít gì. Vậy mà vẫn phải nặng gánh vì con cái.
Buồn.
Thật Buồn
Vẫn phải phục vụ con, phục vụ vợ ốm. Vẫn phải tất bật chạy ngược chạy xuôi.
Như đợt vừa rồi, thằng em mình có chuyện không vui, Bố chạy đi chạy lại mấy lần. Mình về thấy cái dáng gầy gầy, lóc cóc trên chiếc xe máy đã cũ. Nhìn sao mà thương đến thế.
Có thể, bố mình không giỏi bằng bố của người khác. Nhưng tình thương dành cho con đâu có vì thế mà ít đi, đúng không?
Có thể, bố mình không được người ta nể trọng, nhưng cũng không phải vì thế mà không thương vợ, thương con.
Tất cả tình thương của các ông bố, bà mẹ dành cho con cái đều là như nhau. Chỉ có điều cách thể hiện khác nhau.
Những người thể hiện tốt thì ta có thể nhìn thấy, nhưng những người không biết cách thể hiện, phải thật tinh tế chúng ta mới cảm nhận được.
Còn nhớ lần về quê gần nhất, mình chụp ảnh Bố, đôi mắt thất thểu, lo lắng vì chuyện của cu em. Sao mà thương đến thế. Nghĩ mà tội. Chả biết làm gì ngoài an ủi ông bà lạc quan. Biết làm gì nữa đâu. Buồn thật buồn.
Nhiều lúc nghĩ về gia đình. Buồn chứ. Những buồn thì giải quyết được gì. Chúng ta phải học cách kìm nén cảm xúc để làm những việc của hiện tại. Đúng không :)
Xin mạn phép được chép lời bài hát này vào đây. Mình sẽ không phân tích gì nhiều, cảm nhận hay hay không là ở mỗi người :)
" Đường phố quen con về,
chiều nắng tắt,
thành phố đang sang mùa đông.
Cha ngồi bên mái hiên,
một manh áo đơn sơ cùng năm tháng.
Nhìn dáng cha hao gầy,
một mái tóc giờ đã phai theo thời gian.
Cho đời con lớn khôn,
chợt hôm nay ngoài hiên mùa đông đến.
Ngày nào đó lúc con thơ gọi tiếng cha,
cuộc đời ngỡ sẽ trôi theo ngàn gấm hoa.
Rồi bão tố rớt trên vai, đời dài bao gian khó.
Mồ hôi cha ướt những lối con qua.
Từng ngày tháng sống gian nan mà thiết tha,
cuộc đời đã biết tên con vì có cha.
Từng ngày tháng vẫn gian nan,
đời sờn bao vai áo
Tình cha lớn lao hơn ngọn núi cao! "
Mình thật vô tâm.
Nhưng hôm nay, khi nghe bài hát nghĩ về Cha. Lòng mình xúc động lạ. Từng lời hát thấm không thể tả được. Sao nó đúng quá trời.
Nhớ đến hình ảnh mỗi lần về quê, bố ra đón, cái áo bạc màu, cái kính của chú cho, cái mũ cũ kỹ, đôi dép tổ ong huyền thoại... ngồi trên chiếc xe 82 của ông cậu, thấy thương quá, tội quá.
Gần 60 tuổi rồi đấy, chứ ít gì. Vậy mà vẫn phải nặng gánh vì con cái.
Buồn.
Thật Buồn
Vẫn phải phục vụ con, phục vụ vợ ốm. Vẫn phải tất bật chạy ngược chạy xuôi.
Như đợt vừa rồi, thằng em mình có chuyện không vui, Bố chạy đi chạy lại mấy lần. Mình về thấy cái dáng gầy gầy, lóc cóc trên chiếc xe máy đã cũ. Nhìn sao mà thương đến thế.
Có thể, bố mình không giỏi bằng bố của người khác. Nhưng tình thương dành cho con đâu có vì thế mà ít đi, đúng không?
Có thể, bố mình không được người ta nể trọng, nhưng cũng không phải vì thế mà không thương vợ, thương con.
Tất cả tình thương của các ông bố, bà mẹ dành cho con cái đều là như nhau. Chỉ có điều cách thể hiện khác nhau.
Những người thể hiện tốt thì ta có thể nhìn thấy, nhưng những người không biết cách thể hiện, phải thật tinh tế chúng ta mới cảm nhận được.
Còn nhớ lần về quê gần nhất, mình chụp ảnh Bố, đôi mắt thất thểu, lo lắng vì chuyện của cu em. Sao mà thương đến thế. Nghĩ mà tội. Chả biết làm gì ngoài an ủi ông bà lạc quan. Biết làm gì nữa đâu. Buồn thật buồn.
Nhiều lúc nghĩ về gia đình. Buồn chứ. Những buồn thì giải quyết được gì. Chúng ta phải học cách kìm nén cảm xúc để làm những việc của hiện tại. Đúng không :)
Xin mạn phép được chép lời bài hát này vào đây. Mình sẽ không phân tích gì nhiều, cảm nhận hay hay không là ở mỗi người :)
" Đường phố quen con về,
chiều nắng tắt,
thành phố đang sang mùa đông.
Cha ngồi bên mái hiên,
một manh áo đơn sơ cùng năm tháng.
Nhìn dáng cha hao gầy,
một mái tóc giờ đã phai theo thời gian.
Cho đời con lớn khôn,
chợt hôm nay ngoài hiên mùa đông đến.
Ngày nào đó lúc con thơ gọi tiếng cha,
cuộc đời ngỡ sẽ trôi theo ngàn gấm hoa.
Rồi bão tố rớt trên vai, đời dài bao gian khó.
Mồ hôi cha ướt những lối con qua.
Từng ngày tháng sống gian nan mà thiết tha,
cuộc đời đã biết tên con vì có cha.
Từng ngày tháng vẫn gian nan,
đời sờn bao vai áo
Tình cha lớn lao hơn ngọn núi cao! "
Thứ Hai, 6 tháng 6, 2016
Ước gì
Tôi buồn ngủ quá các ông ạ.
Bây giờ tôi chỉ ước công ty này biến thành cái giường êm ái với chiếc điều hòa mát rượi cho tôi ngủ. híc híc
Đang làm ở tầng 4 sướng như tiên, thích đi lúc nào thì đi, thích ngủ lúc nào thì ngủ. Tự nhiên bị lôi lên cái tầng 5 này. Thật đau khộ mà. Giờ muốn ngủ cũng phải kìm lại. Thật là tức tưởi quá đi à :D
Đời về cơ bản là buồn, và cái buồn nhất chính là buồn ngủ mà không được ngủ. Có phải không các ông:))
Tôi mơ, mơ tôi đang lạc vào khu rừng xanh mướt hoặc một cái hồ thật rộng lớn, xung quanh rất nhiều cây xanh, tôi mắc cái võng, tôi đánh một giấc thật ngon lành...
Ôi cái Hà Nội này nó mới nắng nóng làm sao.
haizzzz
Tôi buồn ngủ, buồn ngủ lắm lắm lắm lắm :(
Bây giờ tôi chỉ ước công ty này biến thành cái giường êm ái với chiếc điều hòa mát rượi cho tôi ngủ. híc híc
Đang làm ở tầng 4 sướng như tiên, thích đi lúc nào thì đi, thích ngủ lúc nào thì ngủ. Tự nhiên bị lôi lên cái tầng 5 này. Thật đau khộ mà. Giờ muốn ngủ cũng phải kìm lại. Thật là tức tưởi quá đi à :D
Đời về cơ bản là buồn, và cái buồn nhất chính là buồn ngủ mà không được ngủ. Có phải không các ông:))
Tôi mơ, mơ tôi đang lạc vào khu rừng xanh mướt hoặc một cái hồ thật rộng lớn, xung quanh rất nhiều cây xanh, tôi mắc cái võng, tôi đánh một giấc thật ngon lành...
Ôi cái Hà Nội này nó mới nắng nóng làm sao.
haizzzz
Tôi buồn ngủ, buồn ngủ lắm lắm lắm lắm :(
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

