Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2016

Nắng

Chiều chủ nhật trời nắng chang chang. Trên tầng 5 lại một đôi nữa chuyển đi. Xóm yên tĩnh đến lạ. Có mỗi một mình mình ở cái tầng 4 này. Có 4 phòng thì chỉ ở 3, 2 phòng còn lại đi làm. Còn mình mình...

Yên tĩnh hay lắm nhé.

Mình ngủ chẳng ai làm phiền. Mỗi tội nóng quá chả ngủ được.

Mình bật nhạc chả ai đánh nhau với mình.

Nhưng mà cũng cô đơn.

Cơ mà, hình như cái chữ cô đơn nó gắn vào cuộc đời mình rồi. Nên mình kệ, coi nó như bạn thôi. Nhỉ.

Hôm nay nóng quá, chắc ở nhà cũng nắng nóng chẳng kém. Chắc Mẹ mệt lắm đây. Haizzzz, cố lên tuần sau được về rồi mà. Được nhìn thấy Mẹ rồi, chẳng biết sẽ được nhìn bao nhiêu lần nữa. Tự nhiên ngĩ đến cái lưng của Mẹ mà khóe mắt cay cay... nghĩ đến những điều phía trước mà bận lòng. Thôi thì, hiện tại cứ phải cố mà vui thôi chứ biết làm sao nhỉ? Cuộc sống mà, không ai khổ mãi đâu phải không? Rồi thằng em mình sẽ được sung sướng và nên người, rồi hi vọng bố mình sẽ được an yên những lúc cuối đời không có Mẹ.

Buồn.

Có lẽ Mẹ chẳng thể nhìn thấy mình trong ngày mình mặc váy cưới. Chắc Mẹ cũng chẳng biết mặt con rể đâu nhỉ? Có lẽ, có lẽ,... hay mình không lấy chồng, mình ở vậy, có được không?

Buồn.

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2016

Đến bao giờ....

Sáng nay gọi điện cho Mẹ, lại đập vào tai là những lời trách móc Bố. Cái giọng the thé chua chát của Mẹ làm mình thấy chói tai.

Buồn, thực sự là buồn.

Chẳng biết nói thế nào. Vì nói thật, nói mãi chả nghe. Nên kệ thôi.

Haizzz....

Giá mà mình chẳng biết suy nghĩ thì tốt. Giá mà mình cứ cười hồn nhiên như một con ngố thì tốt. Sâu trong lòng mình, bao nhiêu cái lo toan không tiêu đề cứ ngổn ngang. Haizzzz, chán lắm ạ. Chẳng biết nên làm thế nào. Cứ thong dong như một cánh diều không có phương hướng vậy.

Ờ thì, ngày trước dù có thế nào, dù gia đình có chuyện buồn thế nào, cũng có người ở cạnh mình, động viên mình, an ủi mình. Còn bây giờ, chỉ có một mình mình. Nhưng mình sẽ làm được mà, mình mạnh mẽ mà, mình chẳng cần ai, mình chẳng phải phụ thuộc vào ai. Mình làm được. Mình chịu đựng được. Mình ổn.

Ít nhất, thì đến thời điểm này, mình vẫn béo tốt đó thôi. Đó chính là minh chứng cho việc mình vẫn sống rất tốt nếu không có ai bên cạnh. Đúng không?

Buồn..... miên man, cứ gọi điện về nhà là lại vậy.

Và thực sự là, mình chán lắm rồi, mình chỉ muốn cuộn tròn trong cái thế giới của mình mà thôi. Chẳng muốn quan tâm điều gì cả đâu ạaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

Như vậy có được không??????????

Đến bao giờ mới kết thúc những ngày tháng như thế này????????

Mình muốn một gia đình hạnh phúc, yên bình. Khó quá hay saoooooooooooooooooooooo????????????

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2016

Lại là những thứ cảm xúc tồi tệ

Lòng mình... bây giờ cảm giác sao nó mỏng manh đến thế? Gượng dậy được vài hôm, chỉ cần một tin nhắn hay một cú điện thoại cũng làm mình phải suy nghĩ.

Buồn, lo lắng, nặng nề và bồn chồn là cảm giác hỗn độn lúc này. 

Thật sự thì, đã bao lần như vậy, mình cứ tưởng mình đủ bản lĩnh để đối mặt với tất cả mọi thứ. Nhưng bây giờ thì, vẫn đâu vào đó.

Mình cố mạnh mẽ, cố gắng điều khiển mọi chuyện theo ý nghĩa của mình. Thật khó quá. Bất cứ cái gì liên quan đến gia đình cũng làm lòng mình chẳng yên, thật chẳng thể yên an được. Bỗng thấy tình yêu nam nữ sao nhỏ bé đến như vậy.

Buồn.

Lại là những ngày tâm trạng tồi tệ, chẳng muốn làm gì, chẳng muốn chơi gì.

Bây giờ, cũng chẳng còn thiết tha tâm sự với ai. Cứ thích cuộn mình trong cái thế giới nhỏ bé và cô đơn của mình. Chẳng muốn nghe ai nói, chẳng muốn nói với ai. Thích yên tĩnh một mình. 

Bây giờ, tâm hồn mình sao lại mong manh và nhạy cảm đến thế. Cảm giác mỏng như thủy tinh, chỉ cần chạm nhẹ một cái, cũng vỡ tan...

:(

!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Mẹ à...

Chắc giờ Mẹ đang đau phải không. 2 tuần rồi con chưa về thăm nhà, chắc chỗ đó của Mẹ sưng to lắm rồi nhỉ:( Con sợ không dám sờ vào mà, nó sưng lên, nổi từng cụm. Con sợ lắm Mẹ ạ.

Bấy lâu nay, con buồn, con chán. Con chẳng muốn điện về nhà. Con muốn sống trong thế giới của con. Mình con buồn, mình con vui, mình con cô đơn. Nhưng có lẽ, con chẳng thể làm thế được. Con chẳng thể lảng tránh để không gọi điện về cho Mẹ được.

Một phần vì con chán Mẹ, vì Mẹ mãi gằn hắt với Bà. Và một phần, vì con sợ phải biết rằng tình trạng bệnh của Mẹ ngày càng xấu đi.

Con biết một ngày, Mẹ chẳng ở cạnh con nữa. Mẹ sẽ rời xa thế giới này, xa gia đình này. Rồi Mẹ đi đến một chân trời xa, nơi ấy Mẹ có nhìn xuống gia đình mình không Mẹ.

Con lo cho thằng em, rồi chẳng biết đời nó đi về đâu khi mà nó không chịu đi học. Con chỉ mong nó học hết cấp 3, cho toại nguyện. Hay con đón nó lên đây hả mẹ? Nhưng liệu con có dạy được nó không? Hay nó lại quay ra bắt nạt con như lần trước? Nó ở nhà, suốt ngày ăn và nằm, những việc đơn giản chẳng biết làm, bố mẹ chẳng bảo được. Con cũng bất lực lắm rồi. Con chẳng biết phải làm thế nào nữa cả. Con cũng mệt mỏi lắm rồi.

Nhưng con biết, con còn hạnh phúc hơn mọi người ở nhà, vì ít nhất, con đến công ty còn có bạn con, và con chẳng phải nghe những tiếng kêu của Mẹ - những tiếng kêu đến não nề và nẫu ruột, nẫu gan. Mắt con chẳng phải nhìn những cơn đau của Mẹ - những cơn đau khiến lòng con thắt lại, môi mím chặt và tự nhủ với lòng : mạnh mẽ lên!

Phải, làm sao con không mạnh mẽ được. Con phải cố thôi khi chỉ có một mình. Hôm nay con yếu đuối, lòng con âm thầm gọi họ như cầu cứu : anh ơi, em mệt mỏi lắm rồi, em mệt mỏi lắm rồi. Con thèm nghe tiếng an ủi vỗ về : thôi nào, nín đi. Con thèm vòng tay dang ra ôm con vào lòng, để con tựa vào vai họ khóc. Con tủi thân, hôm nay tâm trạng con lại đi xuống. 

Hôm nay con lại khóc sau bao ngày con cười nói vô tư.

Con biết mà, mỗi lần nhà mình có chuyện gì, lòng con chẳng thể yên. Con biết nên con sợ, và con biết rằng, nếu con thế này, chỉ làm ảnh hưởng đến công việc hiện tại.

Chẳng ai động viên con cố lên ngoài cái Thương cả.

Trong hoàn cảnh này, những triết lý giáo điều đều sáo rỗng. Con chỉ cần người lắng nghe con thôi, sao khó thế? Con biết mình phải làm gì sau những lúc tâm trạng bất ổn như thế này mà. Tại sao cứ bảo con phải làm thế này thế kia? Con biết mà? Con biết hết mà????

Con ghét những ai cứ áp đặt con phải thế này thế kia. Con đủ lớn để hiểu phải làm những gì phải không Mẹ. Chỉ khi nào con bế tắc, con sẽ hỏi. Còn không thì cứ im lặng thôi!

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2016

FA - chúng ta nên tìm niềm vui từ những thứ nhỏ nhất trong cuộc sống

Phải nói là thời gian này, kể từ lúc chấm dứt mối quan hệ với bạn Nam - mình cực kỳ thoải mái với cuộc sống hiện tại.

Có lẽ, quyết định của mình là hoàn toàn đúng đắn.

Thứ 1, mình không còn chỗ để kêu than >>> nên mình phải tự điều chỉnh cảm xúc của mình.

Thứ 2, mình không bị đắm chìm vào những thứ tình cảm mơ hồ, không biết gọi tên. 

Thứ 3, mìn chẳng phải suy nghĩ đến ai, chẳng phải nhớ ai, mình chỉ sống trong thế giới của mình. Điều đó thật tuyệt.

Nhưng, cũng có nhiều lúc nhớ bạn ấy. Kệ thôi, nhớ thì cứ nhớ. Nhưng nhất định, không nói chuyện lại. He he

Và, mình đã tìm thấy những niềm vui nho nhỏ trong cuộc sống. 

Mình có thể nghe một bản nhạc yêu thích đến khi nào chán thì thôi. Làm bạn với những thứ xung quanh mình. 

Làm bạn với một bản nhạc.

Làm bạn với những bữa cơm.

Làm bạn với những buổi tối hăng say làm việc.

Làm bạn với những quyển sách.

Làm bạn với nỗi cô đơn.

Làm bạn với nỗi buồn.

Làm bạn với những niềm vui nho nhỏ.

Tìm niềm vui trong nỗi buồn. Tự cân bằng mọi thứ.

Thực sự, mình cảm thấy cuộc sống hiện giờ rất ổn. Có lẽ là vì, mình lâu nay trốn không gọi điện về nhà. Bởi thực lòng, mình sợ lắm.


Sợ nghe thấy tiếng kêu than của Mẹ, sợ nghe Bố kể lể ở nhà thế này, thế kia. Sợ nghĩ đủ thứ. 


Có thể mình đang trốn tránh. Nhưng đâu phải việc đó không tốt đâu. Ít nhất, nếu mình lo, thì cuộc sống của mình sẽ chả thể lạc quan, và bình yên như bây giờ được. Đúng không? Và quan trọng là, mình lo lắng mình cũng đâu giải quyết được vấn đề gì?

Sống vui 1 ngày cũng là sống. Sống buồn 1 ngày cũng là sống. Vậy tại sao chúng ta không chọn niềm vui mà cứ bám lấy nỗi buồn mà. Phải không?

Vậy nên, mặc kệ mọi chuyện đi. Kệ nóooooo

Tìm niềm vui từ những thứ nhỏ nhất trong cuộc sống.

Và bây giờ, làm việc thôi. Hehe

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2016

Tĩnh Tâm

Phải chăng mình đang hoàn toàn tĩnh tâm trong cái thế giới của mình? 

Buổi tối, chẳng nói chuyện với ai, nấu mì tôm ăn, xem thời sự, xem the face... rồi viết blog, và sau đó sẽ làm việc...

Cuộc sống như này mình đang cảm thấy rất là bình yên, thực sự là bình yên. Và chưa bao giờ cảm thấy mình tĩnh đến cái mức như thế này. Có thể, mình đã lấy lại được cân bằng sau khoảng thời gian vấp ngã, vật vã, đau khổ, và kêu gào trên mạng xã hội. 

Nhưng mình cũng lo sợ. Lo sợ tình trạng này kéo dài, mình sẽ ế mất :))) vì mình không có nhu cầu cần đến ai, cần tâm sự với ai, cần chia sẻ với ai. Thực sự là như thế.

Nếu như ngày xưa, chắc chắn mình sẽ đăng lên mạng xã hội vài cái stt. Nhưng bây giờ, chán chả buồn đăng. Mình đã nghĩ đến ngày này lâu rồi. Nghĩ đến cái lúc mà sợ nhất chính là lúc trơ lỳ cảm xúc. Mà thực sự, giờ phút này mình đâu có trơ lỳ? Chỉ là mình muốn sống trong cái thế giới của mình mà thôi.

Cái cảm giác, chẳng nhung nhớ ai, chẳng phải lo cho ai, chẳng phải bận tâm đến ai. Cũng thích.

Thực sự, là mình đang trốn mọi phiền hà thôi. Mình sợ không dám gọi điện về nhà, sợ lại buồn thêm. Mà buồn thêm thì thực sự là chẳng giải quyết được vấn đề gì cả, đúng không nào? Buồn chỉ làm ảnh hưởng đến công việc hiện tại thôi mà.

Ái za, dù sao thì, bây giờ cũng nên đi làm việc để thấy một ngày thứ 7 có nhiều ý nghĩa. Nhỉ ^^

Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2016

Nhìn lại...

Tối thứ 6, tự cho phép mình nghỉ làm một hôm để ngồi đọc lại những gì đã qua. Bỗng thấy mình mạnh mẽ đến thế.

Đợt Mẹ ốm, thật vất vả, thật kinh khủng, và chỉ có niềm tin mới giúp mình vượt qua nhiều thứ. Vậy mà bây giờ, mình lại buồn não nề...

Buồn vì Bố Mẹ chẳng tỉnh ngộ, buồn vì Bố Mẹ vẫn đối xử với Bà như vậy, buồn vì thằng em học hành dở dang, chưa biết tương lai thế nào...

Nhiều chuyện, nghĩ đến mà lòng ngổn ngang. Nhiều lúc, muốn lấy chồng quách đi cho xong. Nhưng lấy chồng liệu có vui không khi mà gia đình nhiều chuyện như thế...

Bao giờ mới yên ấm được đây?

Toàn là những dấu ... và dấu ? bỏ ngỏ, không có lời giải đáp.

Chẳng biết phải làm thế nào nữa cả. 

Thằng em liệu nó có học tiếp hay không? Liệu học nó có tu chí hay không? Còn Mẹ nữa, cơn đau dầy hơn, cáu gắt nhiều hơn, khó tính nhiều hơn, chấp vặt nhiều hơn...

Bố thì gầy đi nhiều hơn, da đen đi nhiều hơn, ánh mắt lo âu nhiều hơn, cái dáng thất thểu nhiều hơn...

Thằng em ở nhà, gia đình như thế, nó chán cũng đúng. Nó khổ hơn mình, vì mẹ đang ốm. Ít nhất năm cấp 3 của mình, gia đình vẫn còn bình yên, không sóng gió như bây giờ. Bỗng thấy thương nó quá. Vừa giận, cơ mà cũng vừa thương...

Haizzz, xoay quanh những câu chuyện gia đình. Bao giờ mới hết ngổn ngang đây.

Bỗng thấy, tình cảm nam nữ là những thứ thật xa xỉ, là những thứ thật nhỏ bé trong cái thế giới này.

Gia đình mới là tất cả...

-----

Hôm nay muốn viết, muốn viết thật nhiều. Một buổi tối mình thả trôi cảm xúc, thả trôi tất cả mọi thứ. Một buổi tối muốn buồn, muốn buồn một tí, muốn nghĩ một tí. Buồn sau những chuỗi ngày cố gắng dùng lý trí, cố gắng để làm việc, để đập tan đi những cái lo toan bấy lâu nay.

Nghe một bản nhạc buồn cũ rích từ lâu, lòng nặng nề đến não nề. Cái cảm giác này, vẫn có bấy lâu nay, vẫn có từ trước giờ. Chỉ là muốn tĩnh lại, chẳng muốn làm gì, chẳng muốn chơi gì, chẳng muốn nói chuyện với ai...

Giờ thực sự, chẳng ai có cảm hứng để mình nói chuyện. Thực sự thì mình không thiếu người để chia sẻ mà. Nhưng chẳng muốn chia sẻ với ai, cứ thích thu mình lại. Thấy mọi thứ sao nhạt nhẽo đến thế.

Bỗng thấy chả còn tình cảm gì với bạn Nam. Bỗng thấy nhẹ nhàng, vì những nỗi buồn của mình chất chứa quá nhiều, chẳng đủ để chấp nhận những niềm vui mới chăng?

Lòng vẫn còn nặng nề lắm...

Nhớ quãng thời gian đã qua, hạnh phúc biết nhường nào? Chẳng phải đang rất hạnh phúc sao? Có lẽ đó chỉ là do một phía mình cảm nhận thôi nhỉ?

Ôi, chỉ hôm nay dở hơi thôi nhé. Hôm nay là đầu tháng đó, đừng để dây dưa cả tháng trời nhé Dịu owiiiiiii.

Bây giờ, ngồi ước, ước được ở nhà, ra ngoài hiên ngồi, trăng thanh gió mát, hít hà khí trời thơm tho và dịu mát. Muốn buông bỏ tất cả những nỗi lo toan, những buồn bực trong lòng để mà tận hưởng.

Haizzz

Nghĩ về gia đình, lòng nặng trĩu, nặng trĩu.

Mình đã từng nghe ở đâu đó nói rằng : bạn khổ nhất là khi nhìn thấy người thân của mình đau khổ mà không giúp được gì. Phải....
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design