Thứ Tư, 31 tháng 8, 2016

Mùng 1 tháng 9 đầy yêu thương

Trời ơiiiiiiiiiiiiiiii!!!!!

Hôm nay mùng 1, người tôi nó cứ lâng lâng á. Sáng tôi dậy sớm đi giao hàng. Tôi đến công ty, một bạn hỏi đặt bánh tiếp á. Tối qua tôi đi ship hàng lại được khách đặt thêm một hộp nữa á. Tôi vui hết cỡ luôn á. Đêm về tôi chả ngủ được á.

Tiền. Tiền. Tiền... đồng tiền mình kiếm được bằng mồ hôi nước mắt. Hạnh cmn phúc dã man luôn. Dù rằng nó chỉ có ít ỏi thôi nhưng mà tôi hạnh phúc tột độ luôn áaaaaaaaaaaaaaaaaaa

Yêu thương lắm cơ....

Tại sao thời tiết hôm nay đẹp thế nhỉ? Trời mát mẻ, chả nóng nực như mọi khi. Mà kể cả có nóng thì tôi vẫn thấy vui cơ mà.

Tối qua tận 11h30 mới về đến nhà. Lần đầu tiên tôi biết đến cái cảm giác một đứa con gái một thân một mình, nhong nhong ngoài đường vào ban đêm nó như thế nào. Cơ mà, tôi chả sợ, tôi chỉ biết phóng, phóng thật nhanh về nhà. Cũng ngại một chút với bác chủ nhà. Cơ mà thôi chả sao, hôm nào gần trung thu biếu bác cái bánh là ổn thôi mà :3

Yêu thương lắm cơ <3

Tiền ơi, chỉ có em đem lại hạnh phúc cho anh. Anh yêu em, yêu em nhiều lắm á...

Love you, my moneyyyyyy

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2016

Dặt dà dặt dẹo. Linh ta linh tinh

Trời đang vào thu

Sáng ngủ chả muốn dậy. Nếu cái Thủy không nhắn tin chắc mình cũng ngủ quên luôn. Lâu rồi mới được một giấc ngủ ngon đến thế, dù đêm qua hình như gặp ma. Cơ mà chả hiểu sao lúc đó mình chẳng sợ, lại còn lấy tay xua xua đi mới hài hước.

Thu về, chỉ ước vác được cái giường đến công ty. Ngủ một giấc thật ngon lành. Mà cứ hôm nào gội đầu là hôm đó bùn ngủ kinh khủng khiếp.

Chả gì, giờ chỉ thấy buồn ngủ thôi. Mà hình như, mình bị vô cảm cmnr. Sao mình chả thiết tha gì yêu đương gì? Sao cái đứa con gái 27 tuổi mới chia tay được 6 tháng lại không thèm yêu nhỉ? Thế quái nào, luôn có một mối quan hệ mập mờ. Kể ra thì cũng hay. Nhưng sao mấy hôm nay, toàn nhớ ex là sao ta:D Nhớ quãng thời gian ngày xưa của hai đứa. Nhớ rồi kệ, chả thấy có cảm xúc quái gì cả.

Đang buồn ngủ thì ông sếp chát vào group nhóm nhắc công việc nọ kia. Ôi, đếch quan tâm :D Nhưng cũng nhờ ông ấy nhắc mà mình tỉnh cả ngủ....

Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2016

Tôi ghét, tôi hận

Đều đặn hằng ngày đi làm, cứ đến tầm giờ này là bùn ngủ kinh dị luôn. Chẳng thể làm được cái vẹo gì hết á.

Hai con mắt díp hết lại, không thể nghĩ được cái gì mà viết cho nên hồn.

Dạo này, mình chán nản nhiều việc quá đi. Tối qua Mẹ lại gọi điện lên, sốt hết cả ruột. Chẳng thể yên. Ở trên này mà cũng chả yên.

Nhiều lúc chỉ muốn bỏ lại sau lưng tất cả để đi đến một nơi thật xa, thật xa.

Tóm lại bây giờ là, buồn ngủ lắm ấy, buồn ngủ cực luôn. Tại sao buồn ngủ thế nhỉ? Buồn ngủ thì phải làm sao nhỉ? Ôi cái mắt tôi, ôi cái óc tôi, tôi hận, tôi hận... tôi hận là tôi muốn ngủ mà chả ngủ được ấy!!!!!!

Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2016

Tự nhiên nhớ

Mẹ ơi, Mẹ à...

Con đang làm, tự nhiên con lại nhớ đến Mẹ. Tự nhiên con nhớ đến ngày xưa thế. Con nhớ ngày Mẹ mang thai em, con ngủ với Mẹ, thi thoảng nửa đêm con có đạp vào bụng Mẹ.

Con nhớ Mẹ là người đầu tiên dạy cho con biết dấu nhân, dấu cộng, dấu trừ...

Mẹ là người đầu tiên dạy cho con cách xem đồng hồ.

Là người đưa con đi học buổi học đầu tiên, mua balo cho con, Mẹ còn mua cho con chiếc áo mưa thật đẹp. Đợt đó Mẹ đi buôn, hôm đó được đồng lãi nào Mẹ mua cho con chiếc áo mưa đó. Nếu con nhớ không nhầm thì nó có giá là 45k. Ngày đấy, 45k vô cùng giá trị Mẹ nhỉ?

Con nhớ cái lần Mẹ đạp xe đi buôn ngô với dì Lý, Mẹ bị ngã xe và sưng vù ở chân...

Con nhớ những lần Mẹ đưa con đi tắm bên cầu ao nhà ông Hoa, tay con bám vào mẩu đá và chân đạp đạp như đang bơi vậy.

Mẹ ơi, Mẹ à...

Con nhớ ánh mắt hoảng hốt của Mẹ khi lần đầu tiên em lên cơn co giật. Mẹ cuống cuồng, luýnh quýnh vừa bế em vừa chạy đưa ra trạm xá...

Mẹ ơi, Mẹ à...

Con nhớ những hôm nhà mình khốn khó, bữa ăn sáng chỉ có muối và mì chính. Nhưng con vẫn thấy ngon lắm Mẹ ạ.

Con nhớ hồi bé, mỗi bữa Mẹ đều trấp cho con một quả trứng gà, và Mẹ cũng không quên gạn nước cơm rồi hòa một chút đường cho con uống.

Thế đấy, tuổi thơ của con, đâu có những hộp sữa đắt tiền, đâu có thức ăn ngon, đâu được mặc đẹp. Vậy mà con vẫn béo tốt đó thôi. Nhờ Mẹ, nhờ Mẹ chăm con tốt, phải không Mẹ. Dù lớn lên, tính con có đôi lúc ngang tàng, có đôi lúc ngỗ ngược, làm Mẹ giận nhưng mà thực sự những lúc đó, con muốn làm lành với Mẹ lắm. Nhưng do cái tôi của con lớn quá. Có khi nào thằng Hùng nó cũng như con không hả Mẹ.

Mẹ ơi, Mẹ à...

Con nhớ cái áo len mà Mẹ dệt cho con. Con nhớ bộ quần áo màu xanh mà con rất thích hồi bé. Con nhớ đôi giầy nhỏ nhỏ, xinh xinh mà con bắt Mẹ mua cho con bằng được.

Mẹ ơi, Mẹ à... Con nhớ những lần theo Mẹ đi chợ. 

Con nhớ những lần mà Mẹ bắt lợn đem đi bán.

Nhớ dáng Mẹ ngồi nấu cơm, nhớ dáng Mẹ cấy, nhớ dáng Mẹ lúc gặt, lúc cuốc ruộng, lúc làm bờ, lúc gánh mạ, lúc chở phân, lúc phơi thóc, lúc gẩy rơm...

Mẹ ơi, Mẹ à... Tuổi thơ của con sao đẹp thế...

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2016

Thu về

Hôm qua đài báo hai ngày cuối tuần có không khí lạnh. Sáng ra mình mở cửa sổ, thấy gió lạnh rồi. Nó mang một chút heo may, một chút lạnh, một chút hanh khô. Gió tát vào mặt mình. Và mình nghĩ đến việc mặc áo mùa thu phi xe ngoài đường. Bỗng thấy thời tiết đẹp thế.

Thu về, người ta buồn nhiều. Người ta nhớ nhiều về những kỹ niệm đã qua. Nhớ cái ngày còn bé sống dưới mái ấm gia đình. Nhớ những ngày tháng có người thương bên cạnh, giờ còn mình ta.

Thu về, người ta cũng mộng mơ. Người ta mong ngóng một người đưa mình đi lượn lờ khắp thành phố, dưới những con đường ngào ngạt mùi hoa sữa, vòng tay ôm để trao cho nhau những hơi ấm xua đi cái se se lạnh của mùa thu.

Thu về, người ta cũng sợ nữa. Sợ đến Tết. Cái Tết chắc sẽ buồn, buồn nhiều lắm. Sẽ tất bật, tất bật nhiều lắm. Sẽ không còn nữa những mùa xuân như mọi năm. Sẽ không còn những tối 30 ngồi rang hướng dương, hạt bí với Mẹ.

Thu về, mang theo cái nắng hanh khô, liệu có xua đi được những cơn bão lòng trong những ngày tháng giông tố.

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2016

Lạnh

Mẹ ơi, cái nắng vàng hanh hao của mùa thu sao chẳng thể xua được cái lạnh lẽo trong lòng con. Con đã bắt đầu cảm nhận được cái giá lạnh của mùa đông rồi Mẹ ạ. Cảm nhận được sự cô đơn đến côi cút trong căn nhà của mình nếu thiếu vắng Mẹ. Cảm nhận được từng cơn gió rít từng cơn, gió rít qua khe cửa, rít qua những tàu lá, rít cả vào lòng con. Những cơn gió heo may đó chẳng thể mang lại một điều gì tươi mới, nó làm mọi thứ trở nên hanh khô, nất nẻ. Chẳng thể có một chút sức sống. Tất cả mọi thứ đều trở nên héo hắt và vô hồn, hanh hao...

Mẹ à, Mẹ ơi... gió mùa thu sao mà buồn đến thế, gió mùa đông sao mà lạnh đến vậy. Lần đầu tiên con thấy được sự lạnh lẽo của mùa đông. Cái lạnh của thời tiết, chẳng thấm tháp gì so với cái lạnh của lòng người Mẹ ạ. Con lạnh, rất lạnh...

Rồi căn nhà mình, chẳng còn tiếng nói của Mẹ nữa. Chỉ còn 3 bố con con với nhau. Cái Tết năm nay, chẳng còn vui vẻ gì nữa Mẹ ơi. 

Con buồn...

Sao mà buồn đến vậy.

Mỗi ngày đều có một lúc nào đó, con như người mất hồn. Con thật chả muốn làm gì cả Mẹ ạ. Dù sáng nay tâm trạng con khá tốt.

Mẹ nằm đó, chẳng nói được, chẳng đi lại được, chẳng ăn được, nằm chờ đợi cái điều mà có lẽ Mẹ muốn nó đến nhanh để được thanh thản. 

Mẹ thương Bố, thương chúng con. Rồi Mẹ khóc. Phải, những giọt nước mắt của Mẹ, có lúc thật vô hồn. Ánh mắt của Mẹ đã chuyển sang màu đục đục, không còn đen như trước kia nữa. 

Nhưng Mẹ ơi, Mẹ à. Mẹ có biết con thích nhất điểm nào trên khuôn mặt Mẹ không? đó chính là bờ môi của Mẹ đấy. Dù Mẹ có gầy yếu đến đâu đi chăng nữa, bờ môi ấy vẫn đỏ ửng lên, nhìn nó thật đẹp, thật đẹp biết bao.

Mẹ ơi, Mẹ à. Giá mà ngày xưa Mẹ ít sân hận đi một chút, giá mà mẹ ít cố chấp đi một chút, thì có lẽ bây giờ Mẹ sẽ được thanh thản hơn. Đó là do con nghĩ vậy. Con không biết điều con nghĩ có đúng hay không? Nhưng một điều cuối cùng, con chỉ mong rằng Mẹ bỏ hết mọi sân si trên cõi đời này lại, để ra đi được thanh thản. Con muốn ở dưới đó, Mẹ được mát mẻ. Mẹ ạ. Bởi con luôn tin rằng : chết không phải là hết. Chẳng biết ai cho con sức mạnh mà con có thể tin được như vậy. Nhưng con luôn tin như vậy Mẹ à.

Mẹ ơi, Mẹ à. Ngoài trời nay nắng đẹp. Hôm về đi chợ, con phóng xe qua đường cao tốc, hai bên đường là cánh đồng đang thì con gái xanh mướt một màu, đôi bờ con mương là bờ cỏ cũng xanh mướt. Buổi sáng trong lành ở quê, phóng xe trên con đường đó, lòng con thầm thì rằng :  cuộc đời này đẹp lắm Mẹ ơi. Rồi con tự hỏi : Mẹ đã khi nào thưởng thức vẻ đẹp này của thiên nhiên chưa? Rồi con muốn, Mẹ sống lâu hơn nữa để cảm nhận vẻ đẹp đó...

Mẹ ơi, Mẹ à. Con cứ thích gọi Mẹ mãi như thế. Giờ chuyện gì con cũng cứ gọi Mẹ như thế. Mẹ ơi. Liệu còn bao lâu nữa, con được gọi Mẹ như vậy...

Mẹ ơi...

Mẹ ơi, Mẹ à... Rồi một ngày con lấy chồng, chẳng thể được Mẹ chuẩn bị các thứ cho con mà thay vào đó là các dì. Rồi hôm đó, con với chồng con sẽ thắp hương cho Mẹ. Mẹ ơi, Mẹ à... con nhớ Mẹ thì phải làm thế nào hả Mẹ.

Mẹ ơi, Mẹ à... Mẹ à, Mẹ ơi..

Thứ Tư, 24 tháng 8, 2016

Mẹ ơi, Mẹ à...

Mẹ ơi...

Hôm nay đi làm về, con sẽ đi vào viện phổi, con đi vào con đường con vẫn đi từ công ty vào viện thăm Mẹ. Con sẽ lang thang ở đó, con có nên gửi xe để vào không nhỉ? Con nhớ hình bóng của Mẹ ngồi ở lan can  để chờ nhập viện. Con nhớ cái túi xách của Mẹ, nhớ cả lọ nước đu đủ mà Mẹ mang theo.

Mẹ ơi, Mẹ à. Sau này con nhớ Mẹ, thì con phải làm thế nào nhỉ? Chắc con phải ngẩng mặt lên trời con nhìn thôi Mẹ nhỉ. Vì ở trên đó có Mẹ mà.

Mẹ ơi, Mẹ à. Mẹ mất đi rồi. Mẹ có xinh được như trước không:( con muốn nhìn Mẹ của ngày xưa cơ, con không muốn thấy Mẹ bây giờ đâu. Gầy và thoi thóp lắm:(

Mẹ ơi, Mẹ à. Hôm nay con sẽ đi qua đó, con tạt vào đó, hay con mua cho Mẹ hộp sữa nhé... Mẹ có đủ thời gian để uống không Mẹ...

Mẹ ơi, Mẹ à. Giờ Mẹ sao rồi... Mẹ đang ngủ hay đang đau.

Mẹ ơi, Mẹ à. Mẹ ơi...

Thứ Năm, 18 tháng 8, 2016

.................

Haizzzz

Mệt thật.

Ngồi chẳng muốn làm. Những hình ảnh của Mẹ mình cứ hiện ra. Từ hình ảnh Mẹ ở viện phổi, tự nhiên muốn vào lại viện phổi đó để nhớ Mẹ.

Vẫn nhớ những lần về thăm Mẹ ở viện Thái Bình truyền hóa chất. Bố tiễn mình. Lá vàng rơi. Sân bệnh viện trống vắng.

Nhớ những cơn gió heo may...

Buồn....

Miên man...

Chán chả muốn làm gì cả...

Giờ chỉ muốn về quê, ngồi với Mẹ. Chắc Mẹ gầy lắm rồi, không đi được mà :(

Ngồi nghe bài Đường đến ngày vinh quang, mọi lần rạo rực, mà hôm nay chán thế.

Giờ có ai cho mình mượn cái vai, mình tựa vào, mình ngủ thì tốttttttttttttttt

Lại sắp bão cmnr

Ai guuuu, định cuối tuần này về quê mà trời lại sắp bão. Cơ mà thôi. Đặng Thùy Trâm đã từng nói : đời phải trải qua giông tố nhưng chớ cúi đầu trước giông tố. Thôi cứ về. Về gặp Mẹ. Cũng chẳng biết sẽ còn bao nhiêu cơ hội để gặp Mẹ nữa.

Trái tim của mỗi người, nên được chia thành nhiều ngăn. Ngăn dành cho niềm vui, ngăn dành cho nỗi buồn. Và việc của trí não là lấy cảm xúc từ ngăn nào để thực hiện hành vi trong những hoàn cảnh thích hợp.

Vậy nên, người ta sinh hai từ là Kìm Nén. Tất nhiên sẽ rất khó để thực hiện được điều đó. Nhưng nếu chúng ta tích tụ nhiều niềm vui và giảm bớt đi những nỗi buồn, từ đến một lúc nào đó, ngăn niềm vui sẽ tràn đầy sang ngăn chứa nỗi buồn.

Cuộc sống này, phải chấp nhận và cố gắng. Haizzz, đúng là như vậy.

Trời bão, lại nhớ ngày xưa, nhớ tiếng mưa rơi lộp bộp trên tàu lá chuối. Nhớ buổi học đầu tiên của năm cấp 2 phân tích bài văn tia chớp gì đó. Nhớ những ngày bão gió đi học trường làng dưới chiếc áo mưa mỏng manh... Nhanh quá, thoắt cái mấy chục năm rồi chứ ít đâu. Bây giờ đi qua trường, vẫn còn nhiều cảm xúc dữ dội lắm...

Gần mà lại xa...

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2016

Say oh yeah, i'am okieeeee

Dạo này cứ đến đêm là mình lại suy nghĩ. Suy nghĩ nhiều chuyện. Về gia đình và chẳng thể ngủ được. Nhớ đến những ngày bé, nhớ quãng thời gian bố mẹ còn khỏe mạnh, chẳng biết rồi đến khi nào mới có thể lại được như thế.

Người ta có câu : chẳng ai có thể tắm 2 lần trên một dòng sông. Nhưng hiện tại, mình ước có thể được tắm 2 lần trên một dòng sông.

Là thế đó.

Là được đi tắm sông với bố.

Là được đi cấy với Mẹ.

Là được bế thằng em bé nhưng nó ngoan, không ngỗ ngịch như bây giờ.

Và còn nhớ, đợt em bị bệnh, gia đình mình đã thật khổ. Nhưng mình quá bé để hiểu được bố mẹ phải lo lắng đến như thế nào.

Mình đợt đó còn bé quá...

Rồi giờ nó lớn, nó ngỗ ngược, bố mình già rồi mà vẫn phải hầu hạ nó. Buồn, vậy mà chẳng thấy có tí thay đổi nào, vẫn chứng nào tật nấy...

Thôi làm thôi, buồn ngủ, tâm trạng, viết vài dòng cho nhẹ lòng.

Biết rằng, cuộc sống như vậy, phải học cách chấp nhận, cố gắng và mạnh mẽ. Say oh yeah, i'am okieeeee

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2016

Hình như... thu đã về ^^^^

Ôi, vậy là cái mùa mình thích nhất trong năm đã về rồi :)

Dạo này chuyển mùa, ngủ mệt. Sáng ra chỉ muốn nằm ngủ mãi thôi...

Sáng đi làm, không khí mát mẻ, chẳng phải mặc cái áo chống nắng xù xì thật là thích quá đi.

Mùa thu rồi, tối muốn đi lang thang khắp các con đường của Hà Nội, để hít thở không khí thu trong lành. Muốn buổi chiều ra Hồ Gươm hoặc Hồ Tây để cảm nhận rõ hơn cái nỗi buồn man mác của mùa Thu...

Chiều thứ 7 ấy, tự nhiên muốn bắt xe bus đi dạo. Già mà cái Thái nó chưa lấy chồng thì tốt quá :D

Nói chung là, thu về rồi, thích lắm lắm lắm ....

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2016

Mặt Nạ

Ôi, nhiều lúc cứ phải gồng mình lên mạnh mẽ. Nhưng về đêm sao lại yếu đuối đến thế. Và đêm qua lại thế. 

Cũng lâu lắm rồi, đêm qua mình mới khóc thoải mái. Tự nhiên khóc, nghĩ về Mẹ là khóc. Haizzz...

Rồi sáng dậy, thấy trống vắng kinh khủng. Rồi đêm qua lại nhớ về những ngày xưa ấy, lúc nào cũng có một người ở cạnh mình, an ủi mình, động viên mình. Híc, bây giờ có đau thì cũng tự xoa, có buồn thì cũng tự an ủi, có mệt mỏi thì cũng tự mà động viên mình cố gắng thôi. híc híc

Ờ, cái cuộc sống tự mình làm mọi thứ, thấy chông chênh, thấy mệt, muốn buông xuôi... híc híc

Thôi nào, mình mạnh mẽ mà. Cất những thứ đó vào một ngăn thật sâu, thật sâu trong lòng. Để lúc nào chi có một mình, lôi nó ra gặm nhấm. Còn lại, đừng để ai biết là mình yếu đuối. 

Nha cô gáiiiiiiiiiiiiiiii

Nghe nói hết nắng rồi...

Báo đài đưa tin hôm qua là ngày nắng cuối cùng của mùa hè này. Ờ, cái chữ cuối cùng nó nhiều cảm xúc đến lạ. Sau cái cuối cùng chính là cái đầu tiên...

Sáng nay đi làm, trời vừa nắng, vừa mưa, lại có một chút gió. Gửi vào đó là một chút không khí của mùa thu dịu mát. Trong lòng chợt lâng lâng khó tả, buồn buồn lại vui vui.

Chả biết nữa, mùa đông năm nay có lẽ dài vô tận. Cơ mà 6 tháng vừa qua cũng là khoảng thời gian cho mình tĩnh lại, đối mặt với mọi thứ. Tin được không, mình đã cô đơn 6 tháng đó. Một đứa con gái chịu nỗi đau bị phản bội đã đứng dậy một cách mạnh mẽ đấy. Dù rằng có nhiều lúc yếu lòng, nhưng mà đơn giản thôi. Chả có gì là không thể vượt qua được.

2 ngày nay bận, chưa gọi được về cho Mẹ. Có lẽ tình trạng vẫn thế thôi, ngày uống mấy viên sủi, giờ chỉ còn nước tiêm mocphin là hết. Cơn đau cứ hành hạ từ ngày này sang ngày khác. Rồi có ngày...

Thôi kệ, chẳng nghĩ nữa đâu. Chẳng muốn nghĩ nữa. heeeeeeeeee

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2016

Đã lâu...^^

Mấy hôm nay nghe bài Cô Đơn Giữa Cuộc Tình, tự nhiên mình nghĩ đến quãng thời gian đau khổ trước đây. Cái thời đi làm về là khóc, vừa làm vừa khóc, vừa đi vừa khóc, ngửa cổ lên trời hỏi tại sao lại như thế? Tưởng chừng như mọi thứ đổ rụp trước mặt, tưởng chừng như không còn gì nữa, tưởng chừng như...

Và bây giờ, thấy mình mạnh mẽ phi thường.

Mình đã đứng lên từ chính những nỗi đau, những vấp ngã. Đứng lên từ cái nơi làm mình đau khổ, cái người bỏ rơi mình đã dạy cho mình một bài học cực kỳ quý báu : cuộc sống này vô cùng đáng sống.

Rồi, mình cũng thích một người. Nhưng có lẽ, cứ để trong lòng thế thôi. Có lẽ mọi thứ chưa đủ lớn, nó chỉ là dạng manh nha... nhưng mà nó len lỏi trong tâm trí mình, trong những hành động của mình, lúc nào cũng xuất hiện hình bóng đó bên cạnh. Mình không biết nữa, không biết tại sao lại thế. 

Nhiều lúc mình ghét bản thân mình. Tại sao lại nhớ đến họ nhỉ? Tại sao nhỉ? Hoàn cảnh khác nhau quá, công việc khác nhau quá, cuộc sống đối lập nhau quá. Haizzz, lại còn bằng tuổi, liệu rằng có thấu hiểu nhau để vượt qua mọi khó khăn không?

Rồi, cái tính mình ngông cuồng, tự cao có thích hợp không?

Haizzz

Cơ mà, cái cảm giác thích một người cũng hạnh phích lắm. Dù rằng chẳng biết họ có biết hay không?

Vì thích, nên cảm thấy rất gần, dù rằng không nói chuyện :d 

Cũng lâu rồi, mình chẳng khóc vì người dưng... :)

Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2016

Cuộc sống tươi vuiiiii

Trưa nằm chả thể ngủ được, trong đầu tỉnh táo một cách lạ thường. Hình ảnh những chiếc bánh trung thu cứ lượn lờ, lượn lờ làm mình suy nghĩ mãi không thôi.

Chả biết, chỉ biết là rất thích, rất hứng thú, rất đam mê. Thích cái cảm giác đi lấy hàng, thích cái cảm giác đi giao hàng cho khách. Thích được cầm đồng tiền do mình kiếm được. Nhiều cái thích lắm. Thế nên đầu cứ tỉnh và tỉnh.

Muốn, muốn làm nhiều thứ hơn nữa. Muốn kiếm nhiều tiền hơn nữa, muốn kinh doanh nhiều thứ hơn nữa, muốn có team để làm cùng, muốn có người làm cùng. Híc Híc

Và, muốn có người eo để đứng sau lưng cổ vũ cho mềnhhhhhhhhhh

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2016

Linh tinh...

Dạo này chả hiểu sao, cứ đêm đến là mình lại suy nghĩ nhiều thế. Mình suy nghĩ về Mẹ nhiều, hình ảnh gầy guộc của Mẹ cứ ám ảnh mình, đôi mắt bên phải bị híp đi, có lẽ nó đã chạy lên não chăng. Chẳng biết nữa, chẳng thế cứu vãn được gì. Có những nỗi buồn cứ miên man, miên man.

Rồi ngày mai, mình không còn Mẹ nữa, ngày ấy sẽ rất gần, rất gần thôi.

Mình phải lên dây cót tinh thần để chuẩn bị cho mọi thứ thôi, chứ biết làm sao.

Rồi đôi vai này, sẽ phải gánh vác nhiều thứ.

Sẽ chẳng còn những ngày vô tư lự như thế này nữa.

Những ngày này có lẽ không còn được bao lâu.

Thôi, chả nghĩ nữa, làm việc thôi.

Nghĩ nhiều, không giải quyết được cái gì cả. hiiii

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2016

Cuộc sống luôn tồn tại những rắc rối nho nhỏ ^^

Sáng nay lên check đơn hàng, thấy bị tồn vì nhân viên bưu điện gọi cho khách hàng mãi không nghe máy. Mình gọi điện lại cho khách hàng thì khách lại báo là không thấy nhân viên bưu điện gọi. Thực mình chẳng biết nên tin ai, lại gọi điện lên cho tổng đài nhờ hỗ trợ. Và lại gọi lại cho khách. Cuối cùng thì cũng giải quyết xong. Việc của mình là chờ đợi chuyển hàng thành công...

Và mình chợt nhận ra, càng ngày mình càng bình tĩnh đến lạ. Không còn cảm giác hoang mang lo lắng trước những rắc rối nữa. Mình bình thản đón nhận mọi chuyện và bình tĩnh suy nghĩ để giải quyết vấn đề.

Trước những rắc rối, mình đã không còn kêu than mà tìm cách tháo gỡ nó. 

Hình như mình đã lớn hơn một chút. Từ ngày không yêu nữa, có vẻ mình đã chủ động hơn khá nhiều. Mình đã bình tĩnh hơn khá nhiều... không còn trẻ con như trước nữa.

Ờ, hình như ta đang ngày một trưởng thành lên :D

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2016

Lại buồn ngủ. hức hức

Ôi, viết viết và viết. Làm mình phát buồn ngủ.

Mắt cứ díu dít lại ấy.

Giờ mà có cái đơn hàng nào, khéo lại tỉnh như thường.

Tiền ơi, em ở đâu, về đây với chị đi. Tháng này 9 củ mà tiêu cũng hết rồi. híc híc. Ôi tiền ơi là tiền.

Cái bọn facebook lại còn mới trừ tiền quảng cáo. hiu hiu

Theo đuổi đam mê, nợ nần sẽ theo đuổi bạn mà.

Cơ mà, học được nhiều thứ mà. Biết được nhiều thứ hơn. Mỗi tội, không có ai đầu tư tiền marketing cho mình, giá có đại gia nào bao thầu thì tốt quá. híc híc

Ôi buồn ngủ quá đi mất, nghe nhạc cũng chẳng thể xoa dịu được cơn buồn ngủ.

Cái văn phòng này cũng lạ. Như kiểu thiếu không khí vậy. Hị hị. Không có đủ không khí để mà thở hay sao á.

Giờ đang tự nhiên có cái đơn hàng thì ngon nhể..............

Đơn hàng ơi, em ở đâu, về đây với chị nàooooooo

Bây giờ muốn Tết làm một vụ buôn bán thật to, thật to, như buôn rượu, buôn chè, buôn mứt. Ôi chỉ nghĩ đến đó thôi là tỉnh cả ngủ rồi.

Tự nhiên thích chạy nhong nhong ngoài đường đi giao hàng, sao mà sung sướng thế...

Thích cái cảm giác mang tiền về, dù ít ỏi, nhưng do mình chủ động tìm kiếm nó. Sao mà thích đến thế.

Nghĩ đến cái cảnh chạy nhong nhong ngoài đường như một con ngựa, hít hà khí trời, ôi mênh mông và bao la quá...

huhuhu
 

BUỒN để mà VUI Template by Ipietoon Cute Blog Design