Mẹ ơi, cái nắng vàng hanh hao của mùa thu sao chẳng thể xua được cái lạnh lẽo trong lòng con. Con đã bắt đầu cảm nhận được cái giá lạnh của mùa đông rồi Mẹ ạ. Cảm nhận được sự cô đơn đến côi cút trong căn nhà của mình nếu thiếu vắng Mẹ. Cảm nhận được từng cơn gió rít từng cơn, gió rít qua khe cửa, rít qua những tàu lá, rít cả vào lòng con. Những cơn gió heo may đó chẳng thể mang lại một điều gì tươi mới, nó làm mọi thứ trở nên hanh khô, nất nẻ. Chẳng thể có một chút sức sống. Tất cả mọi thứ đều trở nên héo hắt và vô hồn, hanh hao...
Mẹ à, Mẹ ơi... gió mùa thu sao mà buồn đến thế, gió mùa đông sao mà lạnh đến vậy. Lần đầu tiên con thấy được sự lạnh lẽo của mùa đông. Cái lạnh của thời tiết, chẳng thấm tháp gì so với cái lạnh của lòng người Mẹ ạ. Con lạnh, rất lạnh...
Rồi căn nhà mình, chẳng còn tiếng nói của Mẹ nữa. Chỉ còn 3 bố con con với nhau. Cái Tết năm nay, chẳng còn vui vẻ gì nữa Mẹ ơi.
Con buồn...
Sao mà buồn đến vậy.
Mỗi ngày đều có một lúc nào đó, con như người mất hồn. Con thật chả muốn làm gì cả Mẹ ạ. Dù sáng nay tâm trạng con khá tốt.
Mẹ nằm đó, chẳng nói được, chẳng đi lại được, chẳng ăn được, nằm chờ đợi cái điều mà có lẽ Mẹ muốn nó đến nhanh để được thanh thản.
Mẹ thương Bố, thương chúng con. Rồi Mẹ khóc. Phải, những giọt nước mắt của Mẹ, có lúc thật vô hồn. Ánh mắt của Mẹ đã chuyển sang màu đục đục, không còn đen như trước kia nữa.
Nhưng Mẹ ơi, Mẹ à. Mẹ có biết con thích nhất điểm nào trên khuôn mặt Mẹ không? đó chính là bờ môi của Mẹ đấy. Dù Mẹ có gầy yếu đến đâu đi chăng nữa, bờ môi ấy vẫn đỏ ửng lên, nhìn nó thật đẹp, thật đẹp biết bao.
Mẹ ơi, Mẹ à. Giá mà ngày xưa Mẹ ít sân hận đi một chút, giá mà mẹ ít cố chấp đi một chút, thì có lẽ bây giờ Mẹ sẽ được thanh thản hơn. Đó là do con nghĩ vậy. Con không biết điều con nghĩ có đúng hay không? Nhưng một điều cuối cùng, con chỉ mong rằng Mẹ bỏ hết mọi sân si trên cõi đời này lại, để ra đi được thanh thản. Con muốn ở dưới đó, Mẹ được mát mẻ. Mẹ ạ. Bởi con luôn tin rằng : chết không phải là hết. Chẳng biết ai cho con sức mạnh mà con có thể tin được như vậy. Nhưng con luôn tin như vậy Mẹ à.
Mẹ ơi, Mẹ à. Ngoài trời nay nắng đẹp. Hôm về đi chợ, con phóng xe qua đường cao tốc, hai bên đường là cánh đồng đang thì con gái xanh mướt một màu, đôi bờ con mương là bờ cỏ cũng xanh mướt. Buổi sáng trong lành ở quê, phóng xe trên con đường đó, lòng con thầm thì rằng : cuộc đời này đẹp lắm Mẹ ơi. Rồi con tự hỏi : Mẹ đã khi nào thưởng thức vẻ đẹp này của thiên nhiên chưa? Rồi con muốn, Mẹ sống lâu hơn nữa để cảm nhận vẻ đẹp đó...
Mẹ ơi, Mẹ à. Con cứ thích gọi Mẹ mãi như thế. Giờ chuyện gì con cũng cứ gọi Mẹ như thế. Mẹ ơi. Liệu còn bao lâu nữa, con được gọi Mẹ như vậy...
Mẹ ơi...
Mẹ ơi, Mẹ à... Rồi một ngày con lấy chồng, chẳng thể được Mẹ chuẩn bị các thứ cho con mà thay vào đó là các dì. Rồi hôm đó, con với chồng con sẽ thắp hương cho Mẹ. Mẹ ơi, Mẹ à... con nhớ Mẹ thì phải làm thế nào hả Mẹ.
Mẹ ơi, Mẹ à... Mẹ à, Mẹ ơi..